Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

ANH THỢ NỀ VÀ TRĂNG


Quanh năm sắt thép vữa vôi
Ngẩng đầu bỗng thấy trăng trôi qua đầu
Chị Hằng ở tận đẩu đâu ?
Xây nhà thật bổng bắc cầu lên thăm.
Chỉ xin chị một mảnh trăng
Đem về rèn dũa làm thành cái bay
Yếm đào một dải xin vay
Buộc treo quả dọi, ngắm xây thẳng hàng.
Gửi nhờ chị một cái thang
Khi nào nhớ thợ chị mang xuống giùm
Xuống thì nhớ xuống chiều hôm
Đừng xuống buổi chợ chẳng thèm đón đâu
Xuống rồi thì ở thật lâu
Ba mươi, mùng một mùa sau hãy về.
Chẳng mơ nên nghĩa phu thê,
Nhưng mà muốn ở đừng về thì thôi.

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2019

NHỮNG CÚ CẮN CÂU NGOẠN MỤC, CÁI KẾT ĐỐI VỚI NGƯỜI SẢN XUẤT, KINH DOANH




Thời gian qua, chúng ta thường thấy báo chí, truyền thanh, truyền hình nói về ở chỗ này, chỗ kia thực phẩm bẩn, tôm bơm chất lạ, chè, cà phê bẩn, cá nuôi mất vệ sinh, bưởi bòng, vải nhãn không an toàn … Có thể đó là sự thật, nhưng có phải là hoàn toàn sự thật như thế không? Chúng ta hãy suy ngẫm một số vấn đề dưới đây.
Cạnh tranh là một phần tất yếu của các doanh nghiệp để tồn tại và đem lại ngày càng nhiều lợi ích cho doanh nghiệp. Thế nên mới có từ, thương trường là chiến trường. Tuy nhiên cạnh tranh có hai loại, đó là cạnh tranh lành mạnh theo luật và cạnh tranh không lành mạnh trái luật.
Cạnh tranh lành mạnh đem lại sự phát triển vì nó vừa đem lại lợi nhuận, vừa kích thích lực lượng sản xuất, khoa học công nghệ phát triển.
Cạnh tranh không lành mạnh là dùng chiêu trò triệt hạ đối phương bằng mọi giá để mình tồn tại. Do vậy nó đem lại lợi nhuận bằng triệt hạ người khác chứ không phải bằng cải tiến công nghệ, cải cách quản lý nên nó không đem lại sự phát triển, mà có khi phá hoại cả một ngành sản xuất.
Gần đây, một số doanh nghiệp “nước ngoài” có dùng một số chiêu trò để triệt hạ những ngành sản xuất, kinh doanh cùng dòng sản phẩm với họ, để họ độc quyền chiếm lĩnh thị trường, thu lợi bất chính.
Trong các vụ trà bẩn trộn chất lạ, tôm bơm chất lạ, vải nhãn phun thuốc sâu, lợn bơm cát, nước mắm bẩn … có thể là những việc làm gian dối, nhưng cũng không ít các trường hợp ấy chỉ là chiêu trò của một số doanh nghiệp nước ngoài làm nhằm triệt hạ đối thủ của họ từ Việt Nam.  Vậy chiêu trò thế nào?
Có một số tư thương nước ngoài đến VN, tìm đến một vài cơ sở sản xuất, kimh doanh cùng mặt hàng với họ để dựng cảnh. Họ đặt hàng với số lượng hợp đồng lớn và hứa giao dịch ổn định, với giá hời nhưng với điều kiện là phải làm theo kỹ thuật, hướng dẫn của họ. Họ cho trộn các chất lạ vào sản phẩm, như một công đoạn không thể thiếu. Chuyến đầu, chuyến hai trót lọt, một số người hám lời cứ thế sản xuất theo kiểu ấy như một lẽ thường tình, có người đặt hàng thì cứ thế sản xuất.
Nhưng rồi, chính những kẻ bày mưu kia lại chủ động bắn tin cho báo chí, truyền hình. Đang đói tin, báo, truyền hình vào cuộc điều tra, phanh phui, làm chuyên mục viết lên báo, phát trên sóng. Thậm chí công an, quản lý thị trường vào cuộc lập chuyên án. Cuối cùng nguyên nhân từ đâu? Báo đài chỉ nói một câu rằng: Các cơ quan đang điều tra làm rõ vụ việc và qui trách nhiệm.
Thế là sau khi báo chí đưa tin, người sản xuất cả không chính đáng, cả chính đáng đều chết hết vì không còn ai dám mua hàng của họ nữa, không nước nào nhập hàng của họ nữa. Thiệt hại không biết bao nhiêu mà kể. Thế là cả mấy nhà sản xuất của ta và báo, truyền thanh, truyền hình đều bị cắn câu, mắc lừa. Thế là “Ngư ông đắc lợi”, thế là mấy doanh nghiệp “nước ngoài” chơi xấu kia tha hồ múa tay trong bị.
Hãy đặt câu hỏi:
-Báo chí đã hết mình với nhiệm vụ chính trị của Đảng là làm cho dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh hay chưa? Mỗi tin bài đưa lên đã nhìn thấu hiểu mọi vấn đề, cái được nhiều hay cái mất nhiều hơn đã tính đến hay chưa? Hay chỉ vì đói tin mà thôi thúc việc mình làm. Cũng không ít người cứ tưởng ta đã làm được một việc tốt nhưng hóa ra đó lại chính là sự phá hoại.
-Đã làm đến cùng sự việc chưa, hay chỉ nửa vời?
Từ việc ấu trĩ, thiếu hiểu biết đến việc mắc mưu, vô tình tiếp tay cho kẻ xấu phá hoại sản xuất kinh doanh của đất nước. Thậm chí có người tưởng đó là công lao. Nếu các nhà báo đọc được điều này, chắc chắn các bạn sẽ phải suy nghĩ cách ứng xử khi gặp một hiện tượng bất thường nào đó xảy ra trong cuộc sống.

SĨ QUAN TRẺ THỜI KỲ MỚI



        
         Trong buổi giao lưu giữa các đồng chí Lãnh đạo trong Thường vụ Đảng ủy Quân sự tỉnh, Thủ trưởng Bộ CHQS tỉnh Quảng Ninh với các đồng chí sĩ quan trẻ. Đồng chí Đại tá Nguyễn Trung Trịnh, Phó Bí thư thường trực Đảng ủy, Chính ủy Bộ CHQS tỉnh đã chia sẻ một số vấn đề về Sĩ quan trẻ như sau:
         MC: Thưa Chính ủy, đồng chí đánh giá thế nào về đội ngũ Sĩ quan trẻ của mình hiện nay ạ?
         Chính ủy:
Trước hết xin kính chào các đồng chí Đại biểu cùng toàn thể các đồng chí trong cuộc giao lưu hôm nay. Tôi xin trân trọng cám ơn các đồng chí đã cho tôi được trao đổi trước một diễn đàn quan trọng thế này.
Nói đến đến đánh giá về Sĩ quan trẻ hiện nay? Từ kinh nghiệm thực tiễn chúng tôi thấy, trước hết những người sĩ quan trẻ cũng có phẩm chất, năng lực, các tiêu chí đòi hỏi như tất cả đội ngũ SQ nói chung khác. Tuy nhiên sĩ quan trẻ trong giai đoạn hiện nay có mấy điểm khác thế này:
*Điểm mạnh:
-Có kiến thức hiện đại: Bên cạnh sự kế thừa truyền thống, kinh nghiệm của thế hệ đi trước thì các đồng chí được đào tạo bài bản và hiện đại hơn, như là trong điều kiện công nghệ hiện đại, phương tiện hiện đại, chỉ huy những con người có kiến thức và để đối phó với chiến tranh hiện đại.
Hiện nay trong đơn vị có tới 105/110 đ/c  sĩ quan trẻ tốt nghiệp đại học và cao đẳng, chiếm 95% SQ trẻ ; so với đội ngũ sĩ quan nói chung là 81% thì tỉ lệ đào tạo cơ bản cao hơn 14 %.
-Sĩ quan trẻ có điểm mạnh là nhiệt tình và năng nổ, cầu thị tiến bộ. Các kiến thức học tập, thu lượm được muốn áp dụng ngay vào đơn vị có kết quả tốt.
-Có sức khỏe tốt hơn về tầm vóc có thể vượt qua được khó khăn thử thách, chịu đựng gian khổ.
Đảng ủy, chỉ huy rất tin tưởng, rất ghi nhận những điểm tích cực ấy. Trong thời gian qua, lực lượng sĩ quan trẻ thường đảm nhiệm hầu hết trong các nhiệm vụ, lĩnh vực quan trọng, khó khăn, thử thách như:  Quân báo, trinh sát, điệp báo, Công binh, thông tin liên lạc, phòng chống thiên tai, bão lũ, tìm kiếm cứu nạn, đứng chân trên các tuyến biên giới, hải đảo, vùng sâu, vùng xa trực tiếp làm nhiệm vụ. Tham gia các hội thi, hội thao đật thứ hạng đem lại thành tích cho đơn vị.
*Tuy nhiên có những điểm thực trạng cần đáng lưu tâm: Kể cả cấp ủy, chỉ huy cũng như đội ngũ sĩ quan trẻ cần lưu tâm:
-Điểm xuất phát của các đồng chí không giống nhau. Nguồn đầu vào của SQ Từ HSQ- CS, học sinh thi vào trường; Cử tuyển từ con em của đồng bào dân tộc thiểu số; Bổ túc 801, sau đó hoàn thiện SQ cấp phân đội; Chuyển sang SQ từ QNCN; Có cả sinh viên tốt nghiệp ĐH dân sự tuyển vào QĐ...
Nhưng thực tế đòi hỏi, yêu cầu công tác và tiêu chuẩn phẩm chất, năng lực cán bộ Quân đội đòi hỏi gần như giống nhau: Phẩm chất SQ cán bộ CM của Đảng; Biết TM, quản lý, chỉ huy, tổ chức thực hiện nhiệm vụ. Việc đáp ứng được có một số sẽ khó khăn hơn vì xuất phát không đồng đều.
         Sĩ quan trẻ có kiến thức nhưng thiếu kinh nghiệm, nên dễ tự mãn, thiếu chín chắn, áp dụng kiến thức vào thực tiễn quản lý, chỉ huy dập khuôn, cho rằng nhà trường dạy như thế là đầy đủ rồi nên cứ làm thế, xa rời thực tiễn đơn vị và hoàn cảnh cụ thể (Lý luận là màu xám, thực tiễn là cây đời mãi mãi xanh tươi). Dẫn đến khó tránh khỏi vấp váp khi thực hiện nhiệm vụ.
Có kiến thức nên chủ quan, áp đặt, tưởng người khác cũng giỏi như mình cho nên có khi ra những mệnh lệnh “trên trời”, cấp dưới không biết đường nào mà làm. Thứ hai là nghĩ người khác không bằng mình nên khi được tham gia đóng góp thì không nghe ai.
Còn những đồng chí có điểm xuất phát thấp thì ngược lại: Dễ thiếu tự tin, dẫn đến tự ti, không dám xông vào công việc, nhất là việc khó, làm gì cũng sợ sai, sợ bị phê bình, nên bảo gì làm nấy, không có đề xuất, không có sáng tạo. Một lần làm hỏng là cho rằng mình đã bỏ đi, không dám thử sức vươn lên.
Nhiệt tình, năng nổ nếu nhận thức không sâu thường hay đi cùng với lăng xăng, nóng vội, mệnh lệnh: Chỉ huy đơn vị đôi khi bỏ qua các bước, qui trình công tác: Ra mệnh lệnh không đi kèm với giáo dục, hướng dẫn, tạo điều kiện, đôn đốc, kiểm tra, động viên để cấp dưới hoàn thành; cho nên đôi khi giao nhiệm vụ đến lúc cấp dưới làm hỏng việc thì quát mắng, chê bai, đổ lỗi. Hạ sĩ quan, chiến sĩ trẻ mới 18, đôi mươi như tờ giấy trắng, đôi khi lại thúc ép phải làm tốt bằng mọi giá, không quan tâm đến cái cụ thể, không biết người ta có làm được hay không.
Năng nổ đôi khi nông cạn, nóng vội trong đời sống, dễ bị nhiễm những tư tưởng, phong cách khác lạ mà không biết đúng sai, dễ mắc sai lầm.
Thường muốn thành công nhanh, kể cả trong công việc cũng như trong xây dựng đời sống gia đình. Làm thế nào đó phải tiến nhanh, bất chấp dẫn đến ích kỷ, chà đạp lên lợi ích của đồng chí, đồng đội.
Muốn giàu lên cho thật nhanh, dễ mắc sai lầm, sa vào cạm bẫy, tệ nạn ( Như đề đóm, bài bạc, vay nợ nóng, làm nhà to, mua xe đẹp quá khả năng, vay rồi muốn chiếm đoạt; chơi hụi, đa cấp …)
Tầm vóc thì tốt hơn đấy nhưng không dẻo dai như trước đây, do ít phải lao động chân tay, dễ mệt mỏi và chán nản khi gặp khó khăn, gian khổ. Mạnh mẽ đấy, nhưng đôi khi muốn thể hiện bản tính đàn ông cũng mắc sai lầm trong quan hệ xã hội, nam nữ, ảnh hưởng gia đình, XH và đơn vị V.v… và …v, v
Tất cả những đặc điểm này, không phải tôi nói ra, mà trường SQ nào cũng dạy các đồng chí rồi. Nhưng nhất thời là người trẻ, dễ nhớ, lại dễ quên, không ai thèm để ý cả. Cho nên hôm nay Chính ủy nêu như thế lại có khi lại tưởng là mới mẻ.
MC: Cám ơn Chính ủy, đúng là đồng chí rất hiểu về đội ngũ sĩ quan trẻ của mình. Đồng chí cho biết một vấn đề nữa ạ. Vậy làm thế nào để để phát huy được những điểm mạnh của SQ trẻ, thưa đồng chí?
Chính ủy:
Chúng tôi hiểu sĩ quan trẻ là bởi vì trước khi trở thành “ Sĩ quan già” như hôm nay thì chúng tôi đã từng là sĩ quan trẻ rồi.
Nói vui vậy thôi, muốn phát huy dược đội ngũ sĩ quan trẻ hiện nay trước hết phải có quan điểm đúng:
Đội ngũ cán bộ, sĩ quan trẻ hiện nay là lớp cán bộ nguồn kế cận cho tương lai của Quân đội, của đơn vị. Như Bác Hồ đã di chúc lại: “ Bồi dưỡng thế hệ cách mạng cho đời sau là một việc rất quan trọng và rất cần thiết”.
Cho nên:
-Điều đầu tiên của mỗi cấp ủy, chỉ huy là phải hiểu biết đội ngũ SQ trẻ và hiểu biết đến từng người để mà đào tạo, bồi dưỡng, sử dụng và qui hoạch phát triển. Đứng trước một khu rừng phải nhìn thấy cả rừng, nhìn thấy từng cây; Phải đánh cờ người chứ không phải đánh cờ gỗ. Phải luôn luôn giáo dục, định hướng để chính họ hiểu chính bản thân họ, chủ yếu phải giáo dục riêng là vấn đề căn bản nhất.
-Thứ hai phải tin tưởng giao nhiệm vụ, một mặt vì công việc là chính, một mặt để thử thách, để họ được chứng tỏ bản thân là người có kiến thức, trình độ và bồi đắp năng lực.
-Đưa vào hoạt động thực tiễn càng nhiều càng tốt để trang bị kiến thức, kinh nghiệm thực tiễn, mới mẻ. Phải hướng dẫn kỹ càng, động viên, khuyến khích họ khi giao việc. Cử người hướng dẫn, giúp đỡ, chỉ cho họ những cái thuận, những chiều nghịch để họ lường trước. Làm cho họ biết “vận dụng” kiến thức vào thực tiễn, dựa vào tổ chức Đảng, tổ chức chỉ huy và các tổ chức khác trong cơ quan, đơn vị, và đồng đội để mà làm việc chứ không phải là “áp dụng” máy móc.
-Khuyến khích người có năng lực, bồi dưỡng, nuôi cấy họ để phấn đấu, Có một số người có tài xuất chúng, toàn diện, thứ gì anh ta cũng làm được, cần phải bồi dưỡng sớm, sử dụng xứng đáng nhưng tuyệt đối không nên để họ hiểu nhầm rằng mình đã quá giỏi để dẫn đến tự phụ, ngộ nhận, cần phải kiềm chế tính kiêu ngạo của họ từ khi còn trẻ.
-Tuy nhiên không được bỏ rơi những đồng chí có những điểm hạn chế nhất định. Có một đúc kết về nhân tài, có 3 dạng chính: Tài tham mưu, tài quản lý và tài thực hiện.
Vấn đề là ta phải phát hiện ra cái tài của họ là cái gì để mà phát huy điểm mạnh: “Dùng người như dùng gỗ, không nên bảo thợ mộc đi rèn dao, thợ rèn đi đóng tủ” để rồi không phát huy được; Phải biết phát huy tính toàn diện với điểm mạnh của từng người. Người có điểm hạn chế phải giúp đỡ riêng, kỹ càng hơn. Giao đúng việc, từ dễ đến khó, có thể giao việc khó nhưng phải kiểm tra, giúp đỡ để người ta hoàn thành, không khoán trắng, xây dựng tính tự tin vươn lên.
-Không nên có thái độ thiên vị, cần phải khen, chê, thưởng phạt hết sức công bình, công minh, nhưng lại cần đúng lúc, đúng chỗ nếu không có thể động chạm đến tính tự kiêu, tự ái hoặc tự tí của anh ta sẽ phản tác dụng.
-Có một điều rằng, cán bộ cấp trên, cán bộ lớn tuổi phải nhường cán bộ trẻ, việc nhỏ mà họ làm được đáng được khen thì khen, không nên đem so với mình. Phải biết chia sẻ (Có bao nhiêu cái bằng giấy khen mà cấp trên nhận hết thì cán bộ trẻ cũng nản).
-Khi cán bộ trẻ mắc sai lầm, khuyết điểm, cần biết giáo dục là chính, bằng tình thương yêu; nếu mắc kỷ luật nghiêm trọng cần giáo dục, động viên, giúp đỡ họ tiến bộ. Không trù dập, bé xé ra to, không để họ nghĩ rằng thế là hết, mà phải xây dựng niềm tin cho họ sửa chữa, vươn lên. Rất nhiều thứ có thể làm lại được.
Tốm lại: Một điều tôi muốn nói với các đồng chí hôm nay là: Mọi cơ hội cống hiến phần nhiều bắt đầu từ tuổi trẻ, đó là giai đoạn làm được nhiều nhất, nó bồi đắp cho tương lai của mỗi người. Ai biết dành thời gian cho tuổi trẻ, trân trọng từng vấn đề thành công dù lớn hay nhỏ, phấn đấu kiên trì không ngừng nghỉ, người đó sẽ được tương lai đền đáp. Các đồng chí trẻ, đừng để mình già sớm khi mình còn trẻ, và cũng như sĩ quan lớn tuổi hãy thật trẻ, đừng để mình già khi tuổi tác chưa cao.
Một lần nữa tôi khẳng định: Đảng ủy, chỉ huy và cá nhân tôi rất tin tưởng ở các đồng chí sĩ quan trẻ, luôn luôn sẵn sàng giúp đỡ để các đồng chí hoàn thành nhiệm vụ, phấn đấu vươn lên.
Cám ơn tất cả các đồng chí.
MC: Xin cám ơn đồng chí Chính ủy!.

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

THƯ NGỎ: LỜI CẢM TẠ


Bí thư chi bộ thôn: Phạm Văn Trúc 

Ngày 18/11/2018 vừa qua, Ngày Đại đoàn kết toàn dân tộc, nhân dân Làng Dừa rất vui mừng phấn khởi vì những thành tựu đã đạt được trong những năm qua. Đời sống vật chất, tinh thần của mỗi người dân, mỗi gia đình trong làng đã được nâng lên một bước đáng kể, tiến tới ấm no, hạnh phúc.
Cùng với sự đi lên ấy, đường làng, ngõ xóm được nâng cấp bê tông hóa tạo điều kiện thuận lợi cho sản xuất và sinh hoạt; Chốn Tổ Chùa Dừa cũng từng bước được nâng cấp trùng tu, tạo điều kiện về đời sống tâm linh của bà con. Cổng Làng Dừa được xây mới, đây là một trong những công trình văn hóa rất có ý nghĩa của Làng. Tất cả những công trình, phần việc ấy đều có sự đóng góp công sức của mọi người dân, mọi gia đình trong làng, ngoài xã; những người con của Làng Dừa xa quê cũng gửi gắm tình cảm, đóng góp một phần kinh phí để xây dựng lên.
Thay mặt cho cấp ủy, chi bộ, các ban ngành đoàn thể trong Thôn Gia Xuyên và người dân Làng Dừa xin chân thành gửi lời cảm tạ tình cảm, tấm lòng của tất cả mọi người đã chung tay đóng góp cho công cuộc xây dựng làng xóm. Tuy nhiên trong việc xây dựng các công trình cũng không thể tránh khỏi những khiếm khuyết nhất định, kính mong mọi người mở lòng lượng thứ.
Trong thời gian qua, việc xây cổng Làng hết sức thuận lợi, đã hoàn thành đúng tiến độ, chất lượng và thẩm mỹ cao. Tuy nhiên cũng còn có vài chỗ nhận thức khác nhau. Nhân dịp này chúng tôi cũng bày tỏ để mọi người cùng hiểu và đồng thuận.
Thứ nhất, cũng có người hỏi, tại sao hai làng: Làng Dừa và Làng Dáu ở cạnh nhau mà lại không làm luôn cổng ở đầu Làng Dáu?
Ở đây chúng ta đang bàn đến việc làm một công trình văn hóa của Làng Dừa. Mỗi làng đều có địa giới hành chính, tập hợp dân cư, phong tục, tập quán riêng; Mặt khác, việc Làng Dừa làm cổng thì Làng Dáu cũng không đặt vấn đề làm cổng chung với Làng Dừa, đó cũng là lẽ tự nhiên và đáng tôn trọng. Chính vì vậy, cổng Làng nào thì đặt trên phần đất của làng ấy, không thể sang làng khác để làm cổng của làng mình được.
Thứ hai, cũng có người hỏi, vậy tới đây có chính sách gộp hai thôn vào làm một thì sao?
Hiện nay hai thôn Gia Xuyên và Đồng Lộc vẫn là hai bộ máy, bao gồm hai chi bộ, hai trưởng thôn, hai hệ thống mặt trận và ban ngành khác nhau. Về chủ trương cải cách hành chính của Nhà nước, rất có thể sau này sẽ gộp hai thôn lại làm một do qui định số lượng cán bộ trên đơn vị dân cư. Như vậy rất có thể chỉ có một bộ máy cho một thôn. Những năm 60 đến những năm 90, hai thôn Gia Xuyên và Đồng Lộc là một Hợp tác xã Văn Xuyên. Mỹ Ân và Đồng Kênh là một Hợp tác xã Văn Đồng. Nhưng các làng thì chưa bao giờ hợp nhất làm một. Đến nay chúng ta chưa nhận được văn bản nào triển khai hợp nhất, nếu xây cổng làng mà chờ thì chưa biết đến bao giờ mới làm được. Mặt khác chúng ta xây cổng làng, chứ không phải là xây cổng thôn. Cho dù là hai thôn có thành môt thì hai làng vẫn cứ còn nguyên là hai làng Dừa và Dáu. Chắc ai cũng hiểu, văn hóa làng xã là một đặc trưng tiêu biểu của dân tộc Việt nam ta, mỗi làng là một tế bào của đất nước, dân tộc, nó đã bao đời tạo nên sức mạnh trường tồn của dân tộc. Trong lịch sử cũng chưa có thế lực nào, ý chí nào xóa được văn hóa làng xã của Việt Nam.
Thứ ba, cũng có người hỏi, còn một bộ phận nhỏ dân cư là người của Làng Dừa đang định cư phía bên ngoài cổng, tức là trên đất Làng Dáu, sao không làm cổng ra hết bên ngoài? Điều này có thể nêu rõ thế này: Cổng Làng là một công trình văn hóa của làng, chứ không phải mốc địa giới của làng và mốc giới của cư dân. Do vậy đã là cổng Làng Dừa thì nó là một công trình văn hóa của cả mọi người dân Làng Dừa đang sinh sống trong Làng Dừa, ngoài Làng Dừa, ngoài xã, ngoài huyện, ngoài tỉnh và thậm chí ở các quốc gia trên thế giới. Ai ai dù ở đâu cũng có quyền tự hào coi đó là cổng làng mình, không riêng gì người ở phía trong cổng. Cổng thường được làm ở đầu làng, từ mốc giới trở vào chứ không được làm trên đất làng khác, do vậy cổng làng ta hiện nay đang nằm ở đầu làng, gần cây đa Làng Dừa và đúng mốc lộ giới giữa hai làng Dừa và Dáu, như vậy là hợp lý.
Dân ta có câu: “Ma chê, cưới trách”. Việc nhà còn không tránh khỏi khiếm khuyết, huống chi việc làng, việc nước. Chúng tôi trân trọng tất cả những lời khen, cả những câu đóng góp phê bình và lấy đó làm điều đáng mừng. Rất mong mọi người mở lòng thấu hiểu, lấy việc lớn làm vui, làm trọng, coi việc chưa vẹn toàn là tiểu sự để hướng về đóng góp công sức, đoàn kết xây dựng quê hương Làng Dừa chúng ta ngày thêm đổi mới, đẹp giàu.
Một lần nữa thay mặt chi ủy, chi bộ, mặt trận, các ban ngành đoàn thể thôn và nhân dân Làng Dừa trân trọng cám ơn mọi người!

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2019

NHỮNG BÍ ẨN VŨ TRỤ


I-Về người ngoài trái đất (Ngoài hành tinh):
Trong quá trình nhận thức của chúng ta, có một số luận điểm cho rằng, các đĩa bay (UFO) đến từ một hành tinh xa xôi nào đó, ở đó cũng có điều kiện sống tương tự như trái đất. Nghìa là phải có nước, ô xy và nhiệt độ phù hợp.
Những luận diểm đó có thể đúng, nhưng chỉ đúng một phần và chưa đầy đủ.
Bởi vì, như chúng ta cũng đã biết, ngay trên trái đất của chúng ta cũng có những sinh vật vẫn sống mà không cần đến o xy để duy trì sự sống, chúng là những vi khuẩn yếm khí. Có những sinh vật sống trong môi trường nhiệt rất cao, đến hàng trăm độ c, hoặc thấp ở mức băng giá vẫn sinh sôi nảy nở. Như những con tôm, con mực sống trong vùng đáy biển có dung nham núi lửa phun trào hay trong băng tuyết.
-Chúng ta thường nghĩ, sự sống là phải tạo nên từ những tế bào sinh học, chất hữu cơ, nhưng biết đâu, có những sự sống lại hình thành từ hạt nhân, nguyên tử là những chất vô cơ? Hoặc một phần lớn là vô cơ, còn một phần là tế bào sinh học, hữu cơ.
-Chúng ta cứ hay có thói quen nghĩ rằng tuổi thọ của người ngoài hành tinh cũng tương đương tuổi thọ của chúng ta. Chưa chắc đã là như vậy. Vòng đời của một con ruồi chỉ vài ngày, nhưng tuổi đời của con chó được vài chục năm, của con người hàng trăm năm, của con rùa là vài trăm năm, có loại cây sống vài nghìn năm. Thậm chí có những sinh vật có thể tái tạo cả cơ thể sống, đi cùng là tái tạo cả những thông tin trong hệ thần kinh thì sao? Hà cớ gì không có những sinh vật sống hàng nghìn năm để họ có đủ thời gian để đến với chúng ta.
-Chúng ta cứ hay nghĩ rằng, người ở hành tinh xa xôi đến đây bằng những con tàu vận tốc tính bằng km, thậm chí là vận tốc ánh sáng. Giả sử có những con tàu ấy, chúng ta hãy suy rộng ra, họ có cần thiết bay bằng không gian bình thường không, hay bay bằng không gian vũ trụ. Có nghĩa là phải tính theo hệ qui chiếu của vũ trụ.
Ví dụ, một con kiến bò rất chậm, bò từ Hà Nội vào Thành phố Hồ Chí Minh là không thể. Nhưng con kiến ấy, leo lên người chúng ta và lên một cái máy bay, nó có vào được TP Hồ Chí Minh trong một thời gian ngắn. Từ hệ qui chiếu trong không gian, thời gian của kiến, đặt trong hệ qui chiếu trong không gian, thời gian của con người thì có thể giải quyết được vấn đề vận tốc trong không gian, thời gian trong một hệ qui chiếu khác.
Con tàu của người ngoài trái đất cũng vậy, họ phải mượn vận tốc của một hành tinh trong dải ngân hà có vòng xoáy lớn, nhảy từ tâm của vòng xoáy vũ trụ ra ngoài rìa của vòng xoáy vũ trụ, ngược chiều với những ngân hà, thiên hà khác để đi đến những ngân hà khác với vận tốc của hệ qui chiếu vũ trụ. Đó không còn là tốc độ con người nữa. Tốc độ con tàu lúc đó chỉ còn ý nghĩa nhảy cóc từ hành tinh này đến hành tinh khác để giảm bớt thời gian di chuyển mà thôi. Khi con tàu di chuyển bằng một hành tinh ngoài rìa của một ngân hà, rồi một thiên hà thì từ một hành tinh xa xôi đến với trái đất cũng không khó giải thích lắm.
Còn một vấn đề nữa; Có phải tất cả các đĩa bay mà ta nhìn thấy là bằng vật chất, vật thể cụ thể hay không? Hay là chỉ một phần trong số đó thôi? Rất có thể nhiều con tàu đến với trái đất là vật thể được tổng hợp bằng phương pháp phản chiếu tổng hợp hiện đại từ một hành tinh xa xôi nào đó. Nó có thể tổng hợp được 100% vật chủ, cũng có thể chỉ vài chục % vật chủ thôi. Chính vì vậy chúng di chuyển không theo một quĩ đạo nào, có lúc nhanh và vô hình, góc ngoặt không tưởng.
Với cách giải thích khoa học như Mác nói thì không có cái gì là không thể, bởi vì thực tế là muôn hình muôn vẻ, còn kiến thức của con người chỉ có hạn và nó dần được hoàn thiện thông qua nhận thức thực tiễn và dự đoán trên cơ sở khoa học biện chứng.
II- Về người Đại dương:
Có một số người cho rằng những chiếc đĩa bay đến từ các hành tinh khác ngoài trái đất. Điều đó có thể đúng nhưng có thể chỉ đúng một phần. Tại sao chúng ta không đặt câu hỏi: Có thể nó đến từ chính trái đất chúng ta thì sao?
Chúng ta hãy đặt một giả thuyết, có một nền văn minh đang tồn tại trong lòng trái đất hoặc dưới đáy đại dương thì sao? Điều đó hoàn toàn có thể bởi vì trong lòng đất hoặc trong lòng đại dương của chúng ta có đủ mọi điều kiện tự nhiên để loài sinh vật thông minh này hình thành và phát triển.
Chúng ta xem xét mấy hiện tượng sau đây để có thể thấy lý do là người đại dương có thể đang tồn tại song song cùng với chúng ta.
Thứ nhất, trong truyền thuyết của tất cả các dân tộc trên thế giới đều nói đến hoặc miêu tả về một xã hội tồn tại dưới nước, đó là Thủy cung, Long vương, Long hải, thủy tặc, người cá, nàng tiên cá, hà bá … Truyền thuyết có thể chưa nói lên điều gì về chứng cứ, có thể phần lớn nó chỉ là thêu dệt, nhưng cũng không ngoại trừ nó là hiện tượng mà con người đã từng chứng kiến và truyền lại.
Thứ hai, trong chiến tranh thế giới thứ hai, đã có những con tàu chiến của Mỹ, của Nga chứng kiến những vật thể lạ giống những chiếc tàu ngầm hình đĩa, đi theo và theo dõi họ hàng mấy ngày liền trên biển. Rất có thể tàu chiến của con người chúng ta đã đi vào gần vùng biển của họ đang sinh sống. họ sợ rằng con người có thể gây ảnh hưởng đến họ, nếu tàu chiến của con người làm ảnh hưởng đến môi trường sống của họ thì họ sẽ xử lý. Và rất may, sau vài ngày họ đã không làm gì mấy chiếc tàu chiến Nga, Mỹ rồi vụt biến mất. Rất có thể các con tàu này đã ra khỏi vùng nguy hiểm của họ.
Thứ ba, có những vùng biển mà các phương tiện của con người đi vào đó rất hay bị mất tích một cách bí ẩn. Những vùng biển đó lại rất ổn định, ít khi có động đất, sóng thần. Có rất nhiều lý giải khác nhau, nhưng phải chăng còn một lý do nữa, đó là vùng biển ấy là nơi mà người đại dương đang cư trú, họ sợ rằng bị lộ tung tích của mình mà bắt buộc phải thủ tiêu những phương tiện đó để giữ an toàn cho mình.
Vậy, giả sử có một loài sinh vật thông minh dưới lòng đại dương thì cấu tạo, giải phẫu sinh lý, đời sống và những thành tựu của họ sẽ ra sao?
-Trước hết, nếu có thì đó phải là một loài sinh vật có cấu tạo phù hợp với môi trường nước biển. Hô hấp được trong môi trường nước biển, không loại trừ một phần hô hấp trong không khí nhưng không được lâu. Họ có thể ăn các loài sinh vật biển khác và có thể sử dụng năng lượng từ các chất vô cơ khác nữa có sẵn trong lòng biển và dưới lòng đất để duy trì cuộc sống.
-Vậy tầm vóc của họ ra sao? Trước tiên, nếu có người đại dương thì họ phải có trí thông minh. Tầm vóc của họ sẽ không quá to như những loài cá voi, vì nếu như vậy thì đại dương sẽ không thể đủ thức ăn để họ phát triển với số lượng lớn. Họ cũng không thể nào quá nhỏ, vì như vậy họ sẽ bị các loài sinh vật to lớn khác đe dọa. Như vậy tầm vóc của họ rất có thể tương đương hoặc lớn hơn hoặc nhỏ hơn cơ thể con người một chút. Tốc độ di chuyển có thể nhanh nhất trong các loài sinh vật biển để họ chiến thắng các loài khác nhằm bắt mồi và chạy trốn khi bị đe dọa. Chức năng tự vệ và săn mồi của họ có thể dùng dòng điện phóng ra như các loài cá phóng điện, với cường độ lớn hơn nhiều, kết hợp với tốc độ vượt trội. Không loại trừ có thể có nọc độc hoặc kết hợp cả hai, điện và nọc độc. Để tốc độ di chuyển nhanh, hình dáng của họ rất có thể là hình dáng khí động học, giống như cá, các cơ vây phát triển hơn hẳn. Các giác quan của họ có thể có nhiều con mắt hoặc kết hợp giữa mắt và chức năng cảm biến như rada, sóng siêu âm hoặc các sóng khác phù hợp với môi trường nước biển.
Việc cư trú của người đại dương chắc chắn phải là nơi biển tương đối sâu, rất ổn định về địa chất và xa nơi ở của loài người chúng ta. Có như vậy họ mới không bị loài người làm phiền và làm hại. Chắc chắn người Đại dương cũng có lịch sử hình thành và phát triển như loài người, nhưng có thể sớm hơn bởi từ khi trái đất được hình thành, các vùng nước nguội đi nhanh hơn, tồn tại ổn định hơn các lục địa. Do vậy nền văn minh của họ có thể đã vượt trước loài người rất xa rồi.
 Người đại dương có thể cũng xây dựng các công trình để cư trú dưới đáy biển, có thể tận dụng cải tạo hang động dưới lòng biển, cũng có thể họ có những công trình tự tạo. Do phải bí mật nơi cư trú, người đại dương có thể chỉ quan tâm nhiều đến kiến trúc bên trong, còn bên ngoài họ sẽ làm giống những khối đá nơi đáy biển hoặc những dải san hô. Chính vì vậy, con người chúng ta ít nhìn thấy những công trình nhân tạo dưới đáy biển.
Người đại dương cũng không sống ở quá sâu, vì như vậy sẽ phải chịu áp lực lớn của nước biển, cũng không sống ở quá nông vì dễ bị phát hiện. Do vậy người đại dương sẽ tạo ra những thành tựu khoa học để làm chủ những vùng đáy biển sâu nhất có thể; và chinh phục thế giới trong không khí và không trung vũ trụ như chúng ta.
Việc phát triển khoa học của người đại dương cũng là một vấn đề khó hình dung. Bởi trong môi trường nước, họ sẽ làm thế nào để biến các vật liệu thành máy móc? Nhiệt ở đâu, sử dụng điện thế nào? Chúng ta còn chưa dám bàn đến vấn đề này. Tuy nhiên đã là loài sinh vật có trí thông minh, cũng như con người, họ cũng phát triển từ thấp đến cao, trong đó nền khoa học cũng sẽ tận dụng hết thế mạnh của môi trường nước, nước biển và đáy biển để phát triển khoa học, kỹ thuật và công nghệ. Ví như trong môi trường nước, thế mạnh của nó là điện phân, trọng lượng các vật thể có được sức đấy của nước sẽ dễ di chuyển hơn, tính làm mát sẽ tốt hơn . Trong lòng biển có dung nham núi lửa phun trào, nhiệt lượng tỏa ra không xa như trong không khí, nó được nước làm mát, điều đó có thể tận dụng địa nhiệt để phát điện rất tốt. Trong môt trường không khí, ta nghiên cứu chất dẫn điện và siêu dẫn, thì có thể trong môi trường nước, họ lại nghiên cứu chất cách điện và siêu cách điện, bởi nước đã là chất dẫn điện rồi. Trong không khí chúng ta lợi dụng sức gió, thì trong lòng biển họ sẽ lợi dụng dòng nước nóng, lạnh. Giữa họ và chúng ta có những nét tương đồng nhưng cũng có những nguyên lý trái ngược. Khi loài người hiểu theo nguyên lý của chúng ta, khi gặp những con tàu của họ, chúng ta bỗng nhiên thấy nó rất lạ và khó giải thích. Đấy cũng là lẽ thường tình.
III-Tại sao họ không xâm lược chúng ta.
Có một câu hỏi luôn thách đố những nhà khoa học, rằng tại sao người ngoài hành tinh hay người đại dương không xâm lược chúng ta?
Chúng ta hãy đặt một giả thiết, nếu người ngoài hành tinh hay người đại dương giống hoàn toàn chúng ta, thì rất có thể họ sẽ xâm lược chúng ta. Nhưng có mấy vấn đề có thể giải thích rằng họ sẽ không xâm lược.
Thứ nhất, họ khác chúng ta rất nhiều về thể trạng, nhu cầu hít thở, ăn uống, cư trú. Cho nên môi trường sống của chúng ta không giúp gì cho cuộc sống của họ, nên họ chẳng xâm chiếm vùng đất của ta để làm gì.
Thứ hai, cho dù họ có gần giống chúng ta đi nữa thì họ cũng không thể nào phát triển trong điều kiện khác biệt về nhiệt độ, thời tiết, khí hậu, trọng lực, dinh dưỡng … cho nên họ sẽ tiếp cận bằng việc lai giống vào loài người, chứ không thể di cư cơ học đến được.
Thứ ba, trong điều kiện sống của họ, việc kiểm soát sự phát triển giống nòi cũng như điều kiện sống của họ là rất tốt, không cần thêm điều gì nữa. Trái đất của chúng ta là những gì quá nhỏ bé so với những gì họ đã có. Cho nên họ chẳng bận tâm gì nghĩ đến việc xâm lược chúng ta. Ví như ta đang ngồi ăn một mâm cỗ đầy, chẳng có ai đi nhặt hạt cơm rơi ở dưới đất lên ăn. Ví như trái đất là một trái nho sâu si, thì nơi họ đang sống là cả một cây nho lớn có nhiều chùm tươi ngọt.
Một câu hỏi nữa đặt ra: Tại sao họ không can thiệp vào nền văn minh của nhân loại? Giúp con người tiến bộ nhanh hơn trong phát triển khoa học công nghệ?
Rất có thể người ngoài trái đất và cả người Đại dương vẫn đang theo dõi chúng ta hàng ngày. Có thể họ cũng đã từng giúp loài người ở một mức độ nào đó. Nhưng họ cũng rất sợ chúng ta giống Adam và Eva ăn trái cấm rồi thì trở nên phàm tục, không có lợi cho họ.  Có mấy lý do họ ít can thiệp (Chứ không phải không) vào nền văn minh của chúng ta như sau:
Thứ nhất, nếu họ không thông minh bằng chúng ta thì họ không có điều kiện để can thiệp vào nền văn minh của chúng ta.
Thứ hai, nếu họ thông minh và phát triển hơn chúng ta, quá trình theo dõi lịch sử loài người, họ biết chúng ta luôn gây ra các cuộc chiến tranh, tàn sát lẫn nhau, phá hoại nền văn minh của chính mình. Vậy thì có lý do gì để họ giúp loài người mạnh lên, làm chủ khoa học tốc độ nhanh để rồi gây chiến với họ, làm hại nền văn minh họ. Nếu ta có những con tàu nhảy cóc giữa các hành tinh trong dải ngân hà thì rồi biết đâu ta sẽ đến làm phiền họ. Nếu chúng ta có những chiếc tàu ngầm có thể dạo chơi ở tất cả các vùng biển sâu nhất, biết đâu con người sẽ đến làm phiền họ. Chúng ta đã từng chứng kiến những con tàu ngầm bị nổ, chìm; những con tàu vũ trụ bị nổ tung mà không rõ nguyên nhân. Phải chăng họ đã tác động để làm giảm đi sự phát triển của loài người.
Thứ ba, họ sẵn sàng tác động nếu xảy ra mấy điều kiện sau:
Nếu bạn thử vũ khí ở những vùng biển của người đại dương sinh sống, chắc chắn tên lửa của bạn sẽ bay chệch mục tiêu hoặc phát nổ trước khi rơi vào lòng biển.
Nếu bạn tạo ra sự ô nhiễm môi trường sống của người đại dương với mức độ lớn, chắc chắn nhà máy của bạn sẽ bị cháy nổ và không thể cứu vãn được.
Nếu bạn vô tình nhìn thấy họ hoặc cố ý thám hiểm, tìm kiếm vào vùng sống của họ, bạn sẽ bị mất tích.
Đối với người ngoài trái đất, nếu bạn phóng tên lửa, tàu du hành vào đúng dịp mà tàu của họ nhảy cóc với số lượng lớn qua các hành tinh gần chúng ta, tàu của bạn sẽ nổ vì họ sợ va chạm và sợ bị lộ.
Họ muốn để lại những dấu ấn của mình trên trái đất (Như kim tự tháp, hình vẽ trên các cao nguyên Pê ru), một là để ghi dấu ấn những nơi họ đi qua như ta đi thám hiểm những vùng đất mới hoặc đánh dấu điểm hoa tiêu cho những con tàu của họ. Giống như chúng ta hay lấy những đỉnh núi, hòn đảo, cửa sông làm diểm hoa tiêu cho máy bay, tàu thủy ấy.
Rất có thể họ đã lai ghép nòi giống của mình vào loài người, tạo đột biến gen để trở thành một vài giống lai có những khả năng đặc biệt và họ đang sống trên trái đất cùng chúng ta.
Thiết nghĩ, chúng ta muốn phát triển nền văn minh của loài người, hãy cho họ biết nền văn minh của chúng ta không ảnh hưởng, gây hại đến chính môi trường của chúng ta và môi trường sống của họ, đồng thời phải có nguyên tắc, quá trình phái triển của loài người không được có ý đồ xấu gây hại đối với các nền văn minh khác trong vũ trụ bao la này.
Trên đây là một vài suy đoán của tôi về người ngoài trái đất cũng như người đại dương, chẳng biết đúng được mấy phần nhưng nó đã từng hiện lên trong những giấc mơ tôi.

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

CHỐNG GIẶC NỘI XÂM – MỘT VIỆC LÀM CẤP BÁCH


          Tham nhũng là một trong những vấn đề nhức nhối, là một trong bốn nguy cơ của cách mạng, sự nghiệp đổi mới, nó được ví như “giặc nội xâm” của đất nước. Tham nhũng và chống tham nhũng là một chủ đề nóng mà toàn Đảng, toàn dân và cả xã hội đang quan tâm.
          Hiện nay có rất nhiều người hễ cứ mở miệng nói là cho rằng chế độ này là tham nhũng, là thối nát, là không thể thương tiếc, không thể tha thứ được, phải tiêu diệt hết bọn tham quan ấy đi … Vâng, rất có thể bạn có tinh thần, nhưng cách nghĩ, cách nói, cách viết, cách làm của bạn đang bị nhầm lẫn tai hại. Nếu bạn có tinh thần, bạn hãy tiếp cận nó với một cách khách quan và bạn sẽ tìm ra mình đang nhầm ở điều gì. Câu trả lời sẽ có ở phần sau.
Tham nhũng  là một căn bệnh vô cùng xấu xa và vô cùng đáng căm ghét. Bởi vì nạn tham nhũng nó chính là lấy của cải, tiền bạc, lợi ích của công làm của riêng cho một bộ phận có chức, có quyền. Của công đó là tiền thuế của dân, là công lao động của dân, tài sản của nhà nước, của nhân dân. Nó cướp đi giá trị tiến bộ của xã hội, đưa xã hội thụt lùi, chạy theo xu hướng tôn thờ giá trị đồng tiền, coi thường kỷ cương phép nước, làm băng hoại giá trị đạo đức. Nó tạo nên sự phẫn nộ trong nhân dân và chính là nguyên nhân để kẻ thù lợi dụng kích động gây mất ổn định chính trị, xã hội.
Đấu tranh phòng, chống tham nhũng là một nhiệm vụ hết sức quan trọng và cấp bách hiện nay của Đảng, Nhà nước, bộ máy chính trị và của toàn dân. Hiện nay Đảng ta, mà tiên phong là vị Tổng Bí thư đáng kính đang cùng với nhân dân tích cực nhận diện, đấu tranh phòng, chống và tiêu diệt “giặc nội xâm”, nhóm lửa, đốt lò để đưa những “thanh củi khô, củi tươi” vào đốt, tẩy sạch bộ máy.
Có rất nhiều người nhầm tưởng chỉ có nước ta mới tham nhũng, còn các nước khác thì không có tham nhũng. Đó là điều nhầm tưởng thứ nhất.
Về tham nhũng, các nước khác trên thế giới thế nào?
          Theo thống kê  của Tổ chức minh bạch quốc tế, năm 2017 thì tất cả các nước trên thế giới hiện nay đều có tham nhũng: Có nước ít, có nước nhiều và có nước rất tồi tệ. Theo thống kê xếp hạng tham nhũng 180 quốc gia từ ít đến nhiều, điểm minh bạch càng cao thì tham nhũng càng ít, điểm càng thấp thì tham nhũng càng nhiều:
          10 nước tham nhũng ít nhất là: Đan mạch, Niu di lân, Phần lan, Thụy điển, Thụy sĩ, Na uy, singapor, Hà Lan, Canada, Đức, Lucxămbua, Anh
10 nước đứng đầu về tham nhũng (mức tồi tệ) là: Somalia, Nam sudan, Triều tiên, Syri, Yemen, Sudan, Lybia, Apganistan, Ghine bit sao, Venezuela, Iraq.
           Năm 2017, Việt nam xếp 107/180 nước với số điểm 35/100, ngang với các nước như Thái Lan, Ai Cập, Bờ biển Ngà.
          Một số nước xung quanh chúng ta như Lào đứng 123/180; Nga và Ucraina 131/180; Mianma 136/180; Campuchia 156/180… ở các nước tham nhũng vô cùng nặng nề, tham nhũng lớn hơn ta nhiều (Các bạn cứ tham khảo mà xem, có nhiều nước ta nghĩ họ ít tham nhũng nhưng họ xếp hạng dưới ta nhiều). Trung Quốc hiện nay vươn lên thứ 80 nhờ chính sách đả hổ diệt ruồi của Chủ tịch Tập Cận Bình, trước đó thì tham nhũng xếp vào hàng kinh khủng.
          Nói như vậy không có nghĩa chúng ta bao biện cho những thứ xấu xa kia. Nhưng bất cứ một vấn đề gì cũng phải được nhìn nhận một cách khoa học, thấu đáo để xử lý đúng và hiệu quả.
Đúng như Mác, Ăng ghen, Lê nin là những nhà lý luận xuất chúng của thời đại đã từng chỉ ra, xã hội loài người từ khi phân chia thành giai cấp, từ chế độ Chiếm hữu nô lệ, Phong kiến, Tư bản và kể cả giai đoạn đầu của XHCN thì không thể tránh khỏi có những bất công, đặc quyền, đặc lợi, phục vụ cho lợi ích của giai cấp thống trị. Một chế độ xã hội mới ưu việt hơn ra đời trong lòng xã hội cũ, bao giờ cũng vẫn tồn tại một phần những thuộc tính lạc hậu của chế độ cũ, nó sẽ dần bị đấu tranh loại bỏ trong quá trình phát triển. Tham nhũng trong lòng CNXH chính là một trong những vấn đề như vậy. Nó vẫn còn tồn tại là tạm thời không thể tránh khỏi, nhưng chúng ta không chấp nhận điều này, bản chất của CNXH thì không bao giờ chấp nhận nó, phải đấu tranh một cách kiên quyết, khoa học để loại bỏ nó đi.
          Nói đến tham nhũng, phàm là những người chân chính, ai ai cũng đều căm ghép nó. Đảng, Nhà nước ta đã nhận thức sâu sắc được vấn đề này, thông qua đánh giá trong các văn bản  đều đã nêu rõ: Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên trong bộ máy tha hóa, biến chất, tham nhũng, cửa quyền… sa vào chủ nghĩa cá nhân …. Dân ta lại hỏi lại: Bộ phận không nhỏ đó là những ai? Các bạn đang thấy đấy, Đảng, Nhà nước ta đang từng bước chỉ ra, xem xét, xử lý quyết liệt đến cùng không có vùng cấm và đang cho dân ta biết đó là những ai. Đó là những Trịnh Xuân Thanh, Phan Tiến Dũng, Đinh La Thăng, Tất Thành Cang, Nguyễn Thanh Hóa, Phan Sào Nam, Trần Bắc Hà … và danh sách sẽ còn dài thêm nữa.
          Hiện nay, có nhiều người cứ muốn phải làm dứt điểm ngay một lúc cho bằng hết. Các bạn thử đặt mình vào địa vị Lãnh đạo Đất nước mà xem, có làm ngay một lúc được không? Bởi tham nhũng nó ẩn mình, giấu mặt, trá hình trong những vỏ bọc là những ông quan có quyền, có chức, nó không rõ ràng như kẻ thù xâm lược ngoại bang, bởi thế nó mới là giặc nội xâm, cần phải từng bước một, điều tra, xét xử, loại bỏ đến đâu chắc đến đó. Như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói: Khi lò đã cháy lên thì củi tươi cho vào cũng cháy; Ai không làm được thì đứng sang một bên. Phương châm, bẻ dần từ cá nhân, từng nhóm, từng bộ phận, từng mảng rồi làm trong sạch cả bộ máy…
Ta phải xét đến một yếu tố nữa, sở dĩ một nước XHCN như chúng ta vẫn còn những tên tham quan, là một phần bởi hệ thống Pháp luật của ta còn mới mẻ chưa được hoàn thiện, trước đây sau khi ra khỏi các cuộc chiến tranh xâm lược, chúng ta  quản lý xã hội chủ yếu thực hiện theo các sắc lệnh, pháp lệnh, nghị định, chỉ thị, thông tư, hướng dẫn … thậm chí là có cả giấy viết tay, mệnh lệnh bằng mồm. Do vậy còn rất nhiều sơ hở, quá trình thực hiện thì vận dụng bừa bãi tạo ra sự lỏng lẻo về quản lý kinh tế, xã hội, từ đó đi đến tham nhũng, lãng phí là rất gần. Ngày nay chúng ta dần hoàn thiện Hiến pháp, các bộ luật hoàn thiện và sửa đổi dần chặt chẽ hơn. Phải có bước đi, lộ trình của nó, càng ngày càng sâu hơn, càng nhanh hơn để làm trong sạch bộ máy của mình. Đảng, Nhà nước đâu có làm ngơ. Gần đây, Nhà nước bàn để ra luật đặc khu để quản lý cho chặt hơn thì nhiều bạn lại đi nghe kẻ xấu nó kích động cho rằng luật ủng hộ bán đất cho người Trung Quốc. Ra luật an ninh mạng để quản lý không cho kẻ địch lấy cắp thông tin, quảng bá không chính thống, tự do lừa phỉnh, giả thật lẫn lộn, thì lại đi nghe kẻ xấu nó bảo là bịt mồm không cho tự do ngôn luận.
          Ngày nay, lợi dụng sự nhận thức hạn chế của dân ta (Có cả một bộ phận cán bộ); Thế lực thù địch lợi dụng chống tham nhũng để kích động tâm lý cực đoan của một bộ phận thiếu hiểu biết, đặt lòng yêu nước không đúng chỗ, kêu gọi đứng lên lật đổ cả chế độ này đi, nói rằng là chế độ này quá tham nhũng, thối nát rồi.
          Vậy theo các bạn, chỉ vì nhìn nhận một chiều mà ta bỏ cả chế độ này đi ư? Trong khi ta mất bao xương máu mới dành lại được đất nước, xây dựng được chế độ này.
          Mác – Anghen trước đây đã từng nói: Nếu ta xây dựng CNXH mà xóa sạch những gì của CNTB để lại thì có khác nào ta hắt chậu nước tắm đi mà hắt luôn cả đứa trẻ nằm trong đó. Huống chi, ngày nay nếu ta chống tham nhũng mà nghe theo thế lực phản động, lật đổ cả một chế độ XHCN thì khác nào (mà còn hơn thế nữa) hắt cả “chậu nước” như Mác – Ăng ghen đã từng nói - mà trong đó nó đang chứa biết bao điều tốt đẹp.
          Các bạn hãy để ý kỹ mà xem, lực lượng thù địch chỉ đưa ra khẩu hiệu lật đổ, nhưng chúng không dám đưa ra là xây lên chế độ gì? Ai làm chủ? Vì thực chất đi theo chúng là là xây lên một bộ máy bán nước, kéo lùi lịch sử của nhân loại, của dân tộc ta, đất nước ta. Sẽ làm lợi cho một chính quyền Tư sản ôm chân đế quốc: Đó chính là mất nước.
Nhìn lại lịch sử đất nước đã chứng minh: Trong thời kỳ thực dân xâm lược nước ta, nhân dân ta có lòng yêu nước nồng nàn, các cuộc khởi nghĩa nổ ra ở khắp nơi. Nhưng tại sao các cuộc khởi nghĩa của Nông dân, của Phong kiến địa chủ, của tư sản, phong trào của chí sĩ nổi lên đều đi đến thất bại? Cho đến khi có Đảng, có Bác Hồ chỉ ra con đường cách mạng giải phóng dân tộc gắn với CNXH mới dành thắng lợi hoàn toàn. Đó chính là xu thế tất yếu của thời đại, không chấp nhận tư hữu nữa, nó lạc hậu lỗi thời rồi, nhân dân rất sáng suốt không còn lựa chọn cái lỗi thời đó nữa. Đó là lựa chọn của lịch sử chứ không phải ý muốn của vài người nào đó đâu. Hà cớ gì chúng ta có được ngày nay rồi, chúng ta đang có gần như mọi thứ, mặc dù trước mắt nó còn khiếm khuyết, vậy mà còn nhẹ dạ nghe theo các thế lực lỗi thời, lừa phỉnh, dối trá kia.
          Chúng đang dùng con bài chống tham nhũng để đánh lận con đen, lòe bịp, dỗ dành của kiểu cách mạng đường phố, cách mạng màu, xã hội dân sự núp bóng tự do, dân chủ, dân tộc, nhân quyền, tự do tôn giáo, kích động biểu tình, ngôn luận cho sướng mồm, rồi đưa nước ta thành nước giống như kiểu của Nam Tư, I Raq, Apganistan, Syria, Libya … Các bạn đã nhìn thấy nhỡn tiền ở các nước này rồi đấy, họ đang gánh hậu quả nặng nề, các thế lực đưa con bỏ chợ, thi nhau tranh dành quyền lực, lợi ích; các nước lớn đục nước béo cò nhảy vào xâu xé như bầy quạ đói… Rồi lại lái súng, cướp bóc, loạn lạc, không chính quyền của dân, không quyền lợi của dân, các thế lực tranh dành quyền lợi, nồi da xáo thịt, tha hồ bắn giết, hiếp, bắt bớ, đánh bom, bắn tên lửa, rốc két bất cứ lúc nào. Rồi con lạc cha, vợ mất chồng, anh em lạc nhau, bạn bè trở thành kẻ thù của nhau; Không việc làm, không thu nhập, không còn cơm áo, gạo tiền, nhà cửa gì cũng thành tro bụi; không lễ lạt, hội hè, giao lưu gì nữa; Rồi dẫm đạp lên nhau lên tàu đi tị nạn, biết đi đâu, ai chứa chấp mình? Chen nhau lên tàu rồi nó đạp thẳng mình xuống biển không thương tiếc… Ngoảnh lại nhìn thì đã muộn rồi.
          Chúng ta không nói quá lên đâu, ở đây các bạn đều biết cả đấy, đế quốc, phản động và một số thế lực bất mãn chỉ mong có thế thôi, chí ít là mong ta không mạnh lên được để chúng gặm nhấm cơ thể đất nước ta, thay đổi màu da chế độ… phục vụ lợi ích của chúng.
          Còn chế độ là còn Tổ quốc; Mất chế độ là mất Tổ quốc, bởi nếu không còn chế độ, lúc đó Tổ quốc không còn của dân lao động nữa, nó trở thành Tổ quốc của giai cấp, thế lực bóc lột mất rồi.
Vậy các bạn lựa chọn đi: Chống tham nhũng như Đảng ta đang làm, hay lật đổ cả chế độ rồi dâng đất nước cho phản động, cho bọn đế quốc nó xâu xé đây?


Thứ Tư, 21 tháng 11, 2018

CÂU TRẢ LỜI RÕ MỒN MỘT VỀ BẢN CHẤT CHẾ ĐỘ.


           Đọc mấy dòng đầu, có thể một số bạn nghĩ đến sẽ bỏ qua, không đọc nữa vì chính trị rối rắm, nhưng các bạn hãy đọc cho kỹ những ý tứ ỏ phần sau.
Hiện nay, trong một bộ phận đảng viên và quần chúng đang có một sự nhầm lẫn về Chủ nghĩa xã hội (CNXH) và Tư bản Chủ nghĩa (TBCN). Đó chính là sự nhầm lẫn tai hại về sự đánh giá, lựa chọn một trong hai con đường CNXH hay CNTB. Từ sự nhầm lẫn đó dẫn đến một bộ phận không tin vào con đường xây dựng CNXH mà từ trước tới nay ta đã lựa chọn; một bộ phận phân vân, lưỡng lự về qua điểm; một bộ phận nhẹ dạ cả tin nghe theo các phần tử phản động đả kích chế độ ta, ca ngợi và muốn nước ta đi theo CNTB.
          Cái  nhầm ở đây là nhầm cái gì?
          Khi đem so sánh nước ta với các nước TBCN, có một số người thường có thói quen so sánh với các nước phát triển bằng một phương pháp không khách quan. Ví dụ đem so nước ta với một số nước tư bản phát triển như: Mỹ, Anh, Pháp, Ý, Đan mạch, Thụy điển, Nhật bản, Singapo …. Rồi cho rằng nước ta không tươi đẹp bằng CNTB.
          Đó là một cái nhầm vô cùng tai hại.
          Những nước các bạn đang nói đến là những nước phát triển tư bản từ rất sớm, ví dụ nước Anh từ 1640, Pháp từ 1789, Mỹ 1776 … trước ta hàng mấy trăm năm. Hay nói đúng hơn nước ta không qua giai đoạn chiêm hữu nô lệ và TBCN mà phát triển từ một nước thuộc địa nửa phong kiến đi lên CNXH.
          Các nước TB phát triển như hôm nay, cơ bản ra khỏi chiến tranh từ 1945 (Gần100 năm nay họ có hòa bình); có nước chưa bao giờ bị chiến tranh xâm lược như nước Mỹ. Thậm chí có một số nước đế quốc nhờ phát động chiến tranh, nuôi chiến tranh mà đi vơ vét của cải của các nươc thuộc địa về làm giàu cho giơid tư sản nước họ: Do buôn bán vũ khí, khai thác tài nguyên, mở rộng thị trường, dành lợi thế cho mình trong thương mại, tạo bất lợi cho nước ngoài, cướp của, buôn bán trên lưng của những nước thuộc địa và những nước chịu ảnh hưởng …
          Những nước như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ đào nha…là những nước đi xâm chiếm thuộc địa từ rất sớm. Sau này có Đức, Ý, Nhật, Mỹ …
          Những nước này giàu có nhưng thực tế có hoàn toàn tốt đẹp không?
Câu trả lời là không hoàn toàn, bởi trong lòng nó vẫn chứa đầy mâu thuẫn ngày càng sâu sắc và rất nhiều vấn đề nhức nhối:
          Ở nước họ, do sự bất công bằng mà công nhân, nông dân vẫn xuống đường đấu tranh với nhà cầm quyền không có hồi kết; Ở một số nước, các tổ chức khủng bố thi nhau nảy nở, mọc lên như nấm.  Các vụ đánh bom, xả khí độc, xả súng, cán bằng xe tải, bằng các thiết bị khác… diễn ra ở khắp các nước TB phát triển, ảnh hưởng đến đời sống, tính mạng của nhân dân. Các vụ xả súng triền miên, chết cả hàng mấy chục, mấy trăm người một lúc, mật độ ngày càng dày thêm. Tại sao có khủng bố cực đoan thế? Nó sinh ra từ sự quá bất công trong lòng xã hội tư bản, sự chèn ép lẫn nhau của các thế lực trong xã hội tư bản dẫn tới bất lực, không giải quyết được mà dẫn tới khủng bố cực đoan. Khủng bố sinh ra ở một số nước TB rồi xuất khẩu sang toàn thế giới tư bản, trở thành một chủ nghĩa. Có thể nói, CN Khủng bố ra đời gắn liền với chế độ TBCN.
          Ở các nước TB phát triển, người thất nghiệp, vô gia cư, chết đói, chết rét trên đường phố, dưới gầm cầu không phải là ít. Những con chó có thể được uống sữa còn trẻ em vẫn đói khát như thường do cách biệt về giàu nghèo. Những khu vui chơi giải trí phồn hoa, những dịch vụ hoàn hảo, những khách sạn, rạp hát hạng sang chỉ phục vụ giới giàu có, người dân bình thường đừng hòng bén mảng tới.
          Các vụ thiên tai, hỏa hoạn, rò rỉ phóng xạ chết và ảnh hưởng hàng vạn người do cơ chế cứu hộ của họ không ưu việt như chúng ta …vv và vv
          Vẻ bề ngoài hoa lệ được chiếu trên truyền hình, quảng bà du lịch đang đánh lừa các bạn. Các bạn nghe qua lời kể của một số người từ những nước này trở về, họ chủ yếu là giới có tiền, họ không di đến những nơi còn nghèo khổ ở những nước này. Một số người bình thường trở về, trong câu chuyện, họ không kể cho bạn những nỗi cam chịu, thậm chí là tủi nhục mà họ phải chịu ở xứ người vì lòng sĩ diện. Những người chạy sang Mỹ sau năm 1975, đến nay họ đã biết không giàu có bằng người trong nước, một số ca sĩ, việt kiều đã phải trở về Việt nam để kiếm sống.
          Một câu hỏi khác, tại sao các bạn không đem so nước ta với một số nước tư bản trung bình và chậm phát triển khác?
Những nước tư bản ở Châu Phi, Châu Mỹ, Trung đông như Angola, mozambic, Nigieria, Yemen, Ghine Bitsao, Somalia, Nam su đăng, Xyria, Iraq … Ở đó họ cũng là những nước tư bản, nhưng họ có những gì?
          Ở những nước tư bản này, nghèo đói quanh năm, không có  lương thực, thực phẩm, nước uống, thuốc men … Họ không có việc làm, không thu nhập, họ gần như phụ thuộc cơ bản vào viện trợ nước ngoài, chịu sự hỗ trợ của Liên hiệp quốc, thậm chí chết đói rất nhiều ở Somalia, Yemen, Sudan, Nam Sudan …. Dịch bệnh tràn lan không thuốc chữa bệnh (HIV, Ebola, than, đậu mùa, tả, uốn ván ... Họ chết vì những bệnh nhiễm trùng bình thường mà ở Việt Nam ta không bao giờ xảy ra như thế. Xã hội ở một số nơi gần như vô chính phủ, bất ổn định chính trị, đảo chính thường xuyên, tội phạm tràn lan: Tha hồ cướp bóc, giết, hiếp … chà đạp nhân quyền hàng ngày, hàng giờ…
          Phân biệt chủng tộc, phân biệt giới tính cực kỳ nặng nề… (Lương của người da màu thấp hơn nhiều lần so với người da trắng, việc làm và hoạt động xã hội của phụ nữ bị cấm…) Đua nhau chạy tị nạn tại các nước khác, làm mồi cho thế lực buôn bán người, buôn bán trẻ em, buôn bán phụ nữ…
          Một câu hỏi nữa, ta so với họ thế nào?
          Nước ta thống nhất đất nước từ 1975, ta còn giúp bạn Lào và Campuchia giải phóng đất nước, xây dựng chính quyền. Đến 11/ 1977 lại bị chiến tranh Tây nam do bè lũ pôn pốt – Iêng sa ri, Khiêu xăm phon xâm lược ở Biên giới Tây nam. Miền Bắc nước ta từ 1979 lại bị chiến tranh xâm lược ở khắp 6 tỉnh biên giới phía bắc, cả nước oàn mình chống chiến tranh ở hai đầu đất nước. Đến tháng 12 năm 1989 mới bình thường hóa quan hệ. Đến nay mới thực thực sự hòa bình được 28 năm thôi, nếu tính sự nghiệp đổi mới từ 1986 đến nay là 32 năm đổi mới. Từ năm 1975 đến năm 2000 Mỹ vẫn dùng chính sách cấm vận với Việt Nam. Mỹ bỏ cấm vận đến nay mới được 18 năm.
          Vậy là ta đi lên từ một bàn tay trắng đấy chứ. 28 năm trước ta có gì?
          Những năm 1990 về trước, ai trải qua giai đoạn ấy mới thấu hiểu: Đói, nghèo, đời sống của nhân dân vô cùng khó khăn.
 Những đứa trẻ ở thời kỳ ấy thèm từ miếng sắn, củ khoai, mỗi người 1 năm được 4m vải phin, nhuộm củ nâu, vải để lâu mục ra, áo may rồi vá chằng vá đụp.  Không điện, uóng nước ao tù, không kem đánh răng, không máy móc, thiếu từ cái đinh trở đi, nền kinh tế tự cung, tự cấp…  Thế đấy, mỗi khi các bạn nói, viết cần nghĩ một cách lịch sử, cụ thể. Đừng nghĩ, nói, viết trôi tuồn tuột theo những cái miệng ác khẩu mà phụ công của cha ông.
Ngày nay sau 28 năm ta có gì?
Điều kiện thiết yếu được đáp ứng ngày càng cao hơn: Các bạn tự đem so xem. Lương thực, thực phẩm từ thiếu thốn, đến nay no đủ, chúng ta còn là một trong những nước xuất khẩu lương thực hàng đầu thế giới sang Trung Quốc, Ấn độ, Châu Phi …
 Bây giờ người dân bình thường cũng nghĩ đến ăn ngon, mặc đẹp. Thu nhập của người dân bình thường đã có tích lũy. Nước sạch và hợp vệ sinh; điện lưới, truyền hình đã phủ gần như khắp các vùng sâu, vùng xa,  các xã đảo, đâu không có điện lưới thì có điện gió, năng lượng mặt trời để sử dụng. Cái mặc ngày nay tha hồ lựa chọn hàng tốt và rẻ. Người nhèo nhất cũng có căn nhà để ở, không có thì do nhà nước, chính phủ, quân đội, xã hội hỗ trợ. Đường sa, cầu cống, xe hơi, máy bay …đi đến đâu là tùy chọn. Sinh hoạt văn hóa, dịch vụ, du lịch không còn xa lạ, kể cả đối với người dân nông thôn. Cảnh quan đất nước đâu đâu cũng như tranh
          Về an ninh: Việt Nam là một trong những quốc gia an toàn nhất thế giới. (Chúng ta không có chuyện phải bảo vệ nguyên thủ đến 18 000 cảnh sát như nhiều nước; Thủ tướng Úc chạy bộ trên bờ hồ Hoàn kiếm được coi là chuyện lạ thế giới… Nguyên thủ của ta đi thăm công trường, hầm mỏ không cần phải tuyển lọc người, đứng giữa công nhân nói chuyện không phải lo gì)
          Đối phó với thiên tai: Không giống nước ngoài dựa hoàn toàn vào cảnh sát, chúng ta có bộ đội, công an, mặt trận, đoàn thể, làng, xóm, khu, tổ chăm lo cho đến tận từng nhà, … Thường so với các nước ta ưu việt hơn họ rất nhiều. Nhiều nước tư bản, họ để mặc dân, thân ai tự lo trong bão lũ, sóng thần thiệt hại cả nghìn người một lúc …
            -VN là một Đất nước hạnh phúc (Năm 2017, ta đứng trong tốp thứ 5 về chỉ số hạnh phúc: Theo thống kê của trang Happyplanetindex.org, nước có chỉ số hạnh phúc (HPI) cao nhất là Costa Rica (44,7), xếp thứ nhất trong số 140 quốc gia. Các nước nằm trong top 5 lần lượt là Mexico (40,7), Columbia (40,7), Vanuatu (40,6), và thứ 5 là Việt Nam (40,3).
Chỉ số hạnh phúc (HPI) của nước Mỹ các bạn biết xếp bao nhiêu không? xếp thứ 108/140 với chỉ số HPI là 20,7. Các nước mà nhiều người đem ra so sánh với ta, đang có chỉ số HP thấp hơn ta nhiều. Đất nước có chỉ số HPI thấp nhất thế giới là nước Cộng hòa Chad, một quốc gia không giáp biển tại Trung Phi với chỉ số HPI là 12,8. Mặc dù chất lượng mức sống của người Việt chỉ đạt 5.5/10 điểm, thấp hơn nhiều so với các nước khác trong top 10 nước có chỉ số hạnh phúc cao nhất, nhưng về các yếu tố con người, Việt Nam vẫn nổi trội. Người Việt có tuổi thọ trung bình ấn tượng: 75,5 năm. Việt Nam và Gambia đều có nền kinh tế tương tự với chỉ số GDP/người gần bằng nhau, nhưng người dân Việt Nam ta sống thọ hơn Gambia khoảng 17 tuổi.
Xóa đói giảm nghèo của ta có thứ hạng trên thế giới về tốc độ và độ ổn định cao. Số người nghèo đói đã giảm mạnh từ 58% (1993) còn 10,7% (2010), 7% (2017) “Không để ai tụt lại phía sau”. Các nước đánh giá rất cao Việt nam về đề án xây dựng nông thôn mới.
Y tế của ta như vậy thôi nhưng thế giới đánh giá rất cao. Nước ta từ rất lâu rồi không xảy ra bệnh dịch lớn. Ta đã giải quyết được sốt rét, lao cách đây hàng chục năm. Đậu mùa, sởi, uốn ván, bệnh dại… từ rất lâu rồi. Có những căn bệnh như ghép gan, tim, mắt, thận và các bộ phận cơ thể đứng hàng nhất nhì thế giới với đội ngũ bác sĩ, chuyên gia giỏi (Như bệnh tim).
Việt Nam có tỷ lệ phổ cập giáo dục cao tầm thế giới. Từ  năm 2012 đến nay, tỷ lệ trẻ em nhập học của Việt Nam thuộc nhóm cao nhất thế giới với 98% số trẻ được đến trường. Phổ cập giáo dục đến cấp 2 rồi. Tỉ lệ mù chữ ngay cả Trung quốc phát triển như vậy nhưng tỉ lệ mù chữ và tái mù rất cao, thậm chí không so được với ta vì tỉ lệ tái mù lớn.
          Về Internet có thứ hạng: Xếp thứ 20/176 nước trên thế giới. Phát triển như Trung quốc cũng không có internet thoải mái như ta, nhiều nước phát triển còn sau ta rất xa.
          Chính sách dân tộc, tôn giáo, bình đẳng giới của ta hết sức ưu việt. Không có phân biệt sắc tộc, tôn giáo như nhiều nước.
          Thương mại quốc tế ngày càng hội nhập và phát triển nhanh chóng: Việt Nam là một trong những thành viên của WTO, Tham gia tổ chức thương mại Châu Á TBD, Asean …với các chính sách ngày càng ưu việt.
          Uy tín của VN trên trường quốc tế ngày càng lớn (Hội đồng bảo an LHQ,tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình quôc tế, tiếng nói của Việt Nam được ủng hộ, nhất là vấn đề Biển đông được nhiều nước như Úc, Mỹ, Singapo, Indonesia ….ủng hộ.
          Đây là một bước chuyển mình vĩ đại, thành tựu to lớn mà ai cũng phải thừa nhận. Các nước trên thế giới, kể cả Tổng thống Mỹ Obama và Donal Trump đến Việt Nam đều đánh giá nước ta là một nước mới ra khỏi chiến tranh hơn 20 năm nhưng là quốc gia phát triển nhanh nhất châu lục (Tức Châu Á)
          Vậy tại sao lại đi so mình với Mỹ, Anh, Pháp rồi tự ngộ nhận mình bỏ chế độ CNXH đi theo CNTB thì cũng giàu như họ? Thậm chí có người còn phủ nhận ý nghĩa của sự nghiêp giải phóng dân tộc, thống nhất Tổ quốc.
Các bạn cứ thử hỏi mình đi, anh em ruột giàu nghèo còn chưa chắc đã sẻ của cho nhau, huống chi từ một đất nước tư bản xa xôi kia. Họ có bổn phận gì với dân tộc ta mà họ đem của cải, tiền bạc cho không chúng ta, nếu như họ không lấy đi của ta cả một đất nước, một chế độ, buôn bán trên lưng dân tộc ta. Nếu có lợi, chỉ là có lợi cho một nhóm người ôm chân họ mà thôi.
Như thế mới nói nhiều người đang nhầm to. Ai đó ơi, hãy đánh giá cho khách quan đi, đừng dễ bị lừa phỉnh vì vẻ bề ngoài như thế! Chúng ta đang có một đất nước tươi đẹp, vì cầu toàn quá hay vì nhận thức chưa hết mà bạn có thể đánh giá sai về chính mình thôi. Đừng suy nghĩ nông cạn mà dạp đổ nó. Nếu bạn chăm lo cho đất nước, bạn hãy cùng mọi người đóng góp hoàn thiện những điều đích thực mà chúng ta còn thiếu, xây dựng nước nhà tươi đẹp hơn.