Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

CHUYỆN KỂ Ở ĐẠI ĐỘI



Câu chuyện 1: CẬU ẤM ĐI THI

Ai cũng biết, con mà trong bụng có nhiều sách nhất (Dạ sách) mà học dốt nhất là con bò.
Con có nhiều bút lông mà viết xấu nhất là con gà.
Có một hôm gà bảo bò:
- Cậu ấm nhà mình sắp đi thi đại học, cậu ấy học như anh, viết như tôi thì đỗ làm sao được.
Bò nghe vậy cười khẩy mới bảo gà:
- Bác gà nhầm rồi, cậu ấy học như tôi, viết như bác nhưng cậu ấy không thi mà ông chủ thi. Ông thi thì cậu ấy đỗ. Ấy vậy mà cậu ấy đi thi là bác chết trước, cậu ấy thi đỗ về là tôi chết chắc.

Câu chuyện 2: KẾ HOẠCH HOÁ GIA ĐÌNH

 Gà mái cục tác xong mới phàn nàn với bác bò:
- Bác bò ạ, nghĩ trên đời này thật bất công. Vợ chồng ông bà chủ bàn chuyện đẻ đái, họ tính kế hoạch cả đời chỉ đẻ hai đứa con. Ấy vậy mà ngày nào cũng bắt tôi đẻ, có ngày còn lừa tôi bằng bóng điện làm giả mặt trời, bắt đẻ thêm quả trứng nữa.
  Bò mới bảo:
- Chị không biết đâu, không những bất công mà còn vô ơn cơ. Bao nhiêu người quanh năm uống sữa vợ tôi, thế mà chẳng đứa nào gọi tôi bằng bố, toàn gọi tôi là con mới đau chứ.

Thứ Năm, 19 tháng 7, 2018

5 LÝ DO NGƯỜI TA THÍCH CHƠI GOLF




1-    Lý do sức khỏe:
Đó là môn thể thao hợp với mọi lứa tuổi, nhưng hợp nhất với người lớn tuổi. Nó giống như một môn khí công, lặp đi lặp lại các động tác gần giống nhau, các giác quan chỉ tập trung vào quả bóng và đích. Đã chơi golf thì rượu bia cũng không bao giờ đụng đến nữa. Sức khỏe thực sự là có được nâng lên rất nhiều.
2-    Lý do được tự do:
Anh Dũng- golfer sân Chí Linh đang giới thiệu môn golf cho lớp học
Khác với các môn đối kháng khác, môn golf không phải đối mặt với đối thủ nào, không hề phải thụ động đỡ và phản các đòn đánh của đối phương. Đây là môn chỉ có một đối thủ đó là chính mình. Chính mình vượt qua bản thân mình. Muốn chơi thì chơi, muốn nghỉ thì nghỉ, muốn đứng thì đứng, muốn đi thì đi không phụ thuộc vào
ai. Người chơi không bị cảm giác thúc ép của ai cả, do đó nó cho người ta cảm giác tự do thoải mái.
3-    Lý do chinh phục cái mới:
Người ta nói, mỗi sân golf giống như một cô gái đẹp, các chàng trai đều muốn chinh phục. Ngay cả trong một sân golf, mỗi hố lại có một vẻ khác nhau từ hố 1 đến hố 18 hoặc 36; như là các bẫy, vật cản, góc khuất. Trong một hố golf, các lỗ trong một green mỗi ngày người ta lại chuyển lỗ sang vị trí khác nhau. Thậm chí trong mỗi quả đánh của mình, bóng cũng rơi ở vị trí khác nhau, tạo nên đường đi đến cờ đích (lỗ) không có khi nào trùng nhau cả. Chính vì vậy nó luôn tao ra cảm giác mới mẻ cho người chơi. Đấy là chưa nói các buổi chơi về sáng, về chiều, về tối, lúc nắng, lúc râm cũng tạo ra sự khác nhau. Thậm chí người phục vụ cũng mỗi hôm một khác, trừ những người đăng ký người phục vụ.
4-    Lý do xả tress:
Một lý do hết sức quan trọng là xả tress, xua đi bao nỗi muộn phiền. Người chơi golf thường là những doanh nhân, chính khách, công chức suốt ngày chịu áp lực từ công việc và từ nhiều phía. Khi chơi golf họ có nhiều yếu tố để thư giãn.
Từ lúc bước vào sân golf, đến lúc rời khỏi sân golf, lúc nào bạn cúng được coi và đối đãi như một quí ông thực sự, làm cho người ta cảm thấy có vị thế.
Họ thả bộ đi trên cỏ xanh thảnh thơi, không bị ai mắng, không bị ai quát, chỉ có họ với thiên nhiên, hoàn toàn im ắng. Khi họ đánh được một pha đẹp, họ được bạn chơi và người phục vụ vỗ tay tán dương nhiệt liệt; Khi họ có những pha tương đối đẹp thôi cũng vẫn được tán dương, thể là đẹp lắm rồi. Khi có một pha bình thường và không được đẹp lắm, họ cũng được người phục vụ động viên là: Như thế là rất được rồi, cứ như thể là không phải bàn nhiều.
Ở ngoài đời thực, khi bạn làm việc gì hỏng là hỏng luôn. Trong đánh golf nếu có đánh hỏng, mất bóng thì được thả lại quả khác và tính thêm gậy; Người phục vụ vẫn nói, mất bóng là chuyện thường, tay golf  chuyên nghiệp còn mất cơ mà, đánh golf mà không mất bóng thì không phải đánh golf, hỏng keo này ta bày keo khác; còn bạn thì vẫn nghĩ là hố sau ta sẽ chơi tốt hơn.
Môn golf chính là một tên nịnh thần hạng nặng trong những tên nịnh thần, cho nên nó chính là liều thuốc an thần cho những người bị tress.
5-     Chơi golf thêm bạn bè và thêm cơ hội để công việc thành công:
Bạn đi chơi golf chắc chắn sẽ gặp được những người đồng sở thích. Từ việc đồng sở thích đó, bạn có thể tạo cơ hội để làm quen, để gặp gỡ, để bàn thảo về vấn đề mà mình đang quan tâm, và nó là cơ hội cho thành công trong công việc.

Chính từ 5 lý do nêu trên mà nhiều người đã bập vào golf rồi gỡ ra được là rất khó.

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2018

CHUYỆN THỢ


THẰNG LONG TO TAY
         
          Một hôm trên đường đi công tác, trên xe tôi có một ông bạn thân (không tiện nêu tên) đi cùng. Xe đang bon bon thì phía trước có một bác container cồng kềnh và chậm chạm bò phía trước. Anh bạn tôi liền nói:
-Nhà cái thằng Long này to tay thật,! (Ý nói là giàu tầm cỡ)
Tôi mới hỏi:
-Long nào cơ hả anh?
Anh bạn tôi mới bảo:
-Cái thằng Long - chủ của bọn container này này. Xe” công” nhiều thế mà toàn là xe nhà nó. Kia kìa, chữ Long ở đằng sau xe ấy. Nó toàn liên doanh với thằng nước ngoài.
-Ố thôi xong!
Tôi bụm miệng mà răng vẫn văng ra ngoài.
Thì ra bạn tôi thấy chữ LONG – theo tiếng Anh là ký hiệu xe dài và chữ heavily là chữ nặng thì bạn tôi tưởng là thằng Long và liên doanh với thằng nước ngoài.
Chào thua.

EM CÁM ƠN CHỊ

Có một anh sĩ quan trẻ, vừa mới tốt nghiệp ra trường về đơn vị công tác. Lúc là học trò thì bố mẹ nghèo không cho dùng điện thoại, vào trường sĩ quan là học viên lại càng không được dùng điện thoại di động. Nay ra trường vừa mới sắm cái điện thoại di động mới.
Anh ta liền bấm số gọi cho một anh sếp nào đó để báo cáo số máy của mình và khoe với đồng đội là ta có quen một sếp tương đối. 
Một hồi yên nặng sau đó bên kia vang lên một giọng nữ:
-Số máy quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được hoặc tắt máy, xin quí khách vui lòng gọi lại sau.
Anh sĩ quan trẻ vội rối rít:
-Dạ em cám ơn chị ạ, em sẽ gọi lại cho anh sau cũng được ạ.
Ối, em thua, còn cái răng nào văng nốt ra ngoài luôn.

CHIẾC ĐIỆN THOẠI TƯƠNG LAI SẼ RA SAO




          Mẫu điện thoại như hiện nay đã quá lạc so với xu thế thời đại.
          Vậy nó lạc hậu ở chỗ nào? Và nó phải thế nào mới phù hợp?

          Câu trả lời có ngay sau đây:

          1- Nó lạc hậu so với xu thế thời đại ở chỗ:
          -Thứ nhất là điện thoại kiểu gì chăng nữa thì người dùng vẫn phải dành 1 hoặc 2 tay để sử dụng nó. Làm văn phòng còn đỡ, chứ mấy bác thợ xây, lái máy, lái xe, sửa chữa, làm đồng, đánh lưới ... thì bất tiện vô cùng khi nhận cuộc gọi hoặc thực hiện cuộc gọi khi đang làm việc.
          - Thứ hai là lúc nào cũng cành cạnh trong túi quần. Màn hình và các phần cứng khác quá phụ thuộc vào nhau, vì nó dính liền 1 khối.
          - Mỗi khi nghe lại áp cả cái tấm vuông to tổ bố lên tai.
          - Chủ yếu vẫn dùng bàn phím để ghi truy cập các nội dung dù là phím cứng hay ảo.
          - Cứ phải cắm nạp pin thường xuyên, nếu không pin sẽ hết.

          2- Vậy nó cần phải thế nào?
          -Không nhất thiết điện thoại phải là một khối. Nó có thể thiết kế bằng những mảng modul rời nhau. Hãy để màn hình là cái kính mắt như google glass, kèm tai nghe và Mic trên gọng kính. Cũng có thể nó nằm trên kính mũ bảo hiểm mô tô, trên đó có đủ màn hình, tai nghe blutooth, pin và pin mặt trời, giống như chiếc mũ của người lái trực thăng hoặc người lính.
          Pin cố định chỉ cần vài giờ dùng trong những lúc cần thiết. Còn lại, hãy dùng hệ thống pin mặt trời để nạp cho các modul của điện thoại, tích hợp vào các loại mũ như: Mũ lưỡi trai, mũ bảo hộ, mũ xe máy, áo khoác....
          Màn hình có thể xem được TV trên đó luôn hoặc trở thành màn hình máy tính.
          - Nên truy cập bằng giọng nói là chính, gọi ra các thực đơn và kể cả đánh văn bản trên đó. Dùng bàn phím là phụ.

          Bàn phím, bộ vi xử lý và bộ nhớ thì nên bố trí trên đồng hồ đeo tay hoặc móc chìa khoá, mặt dây chuyền, mặt thắt lưng …. Nó có thể là một miếng dán trên bất cứ thứ gì, do người dùng lựa chọn tuỳ sở thích. Pin nạp cho nó không nhất thiết phải đi theo điện thoại,
          Lúc đó điện thoại trông thế nào có cần nữa không? Và nó sẽ tiện lợi vô cùng.

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2018

MONG MANH CÁNH HẠC


Tôi và anh Nguyễn Long Oánh chơi rất thân với nhau, khi anh còn công tác, hai anh em thường cùng trên xe bus về quê. Sau này tôi mua cái ô tô cà tàng, tôi vẫn thường chở anh về, có hôm thì đến Quí cao rồi anh đi một chặng xe 12 cây số nữa, có hôm chở anh về tới nhà.
Hai anh em có vui buồn gì đều chia sẻ và có lúc chọc nhau qua điện thoại cho vui.
"Mong manh cánh hạc" là lời động viên nhau qua lại giữa tôi và anh khi cũng có lúc lo toan cho nhân tình thế thái.  


MONG MANH CÁNH HẠC

Nỗi lòng tư lự mong manh
                                   Như dòng sông chảy thiên thanh đượm buồn
                                          Việc đời nào thể lên khuôn
                                   Thảnh thơi cất bước cúi luồn mà chi
                                          Nghiệp trai là những chuyến đi
                                   Đường xa dặm thẳm mấy khi thuận dòng
                                                                        *
                                          Cánh buồm căng gió thong dong
                                   Rẽ mây cưỡi nước đo lòng biển khơi.
                                          Ở đời thật thật, chơi chơi
                                    Sắc không, không sắc rạng ngời trong tâm

                                      Kỷ tri thẩm sắc đoạn cầm
                                Sẻ chia hương rượu, ngũ âm chung hoà.
                                      Hồng Giang nay hợp Hồng Đà1
                                 Thấu lòng bằng hữu dẫu xa như gần.

                                      Nào đâu một chút phân vân
                                 Cát bay tỏ chí phong trần đấy thôi,
                                      Ngại rằng bèo dạt mây trôi
                                 Bởi thương thế thái, thấy đời trộm lo

                                      Nói rằng “Muốn ấm thì co”
                                 Đò đầy đâu lỡ để đò lênh đênh
                                      Tâm hồng chí khí thênh thênh
                                 Kỷ tri bằng hữu thác gềnh hề chi.
                                
                                     

   
                                   
Hồng Đà1: Ngã ba sông thuộc huyện Tam Thanh- Phú Thọ, nơi sông Hồng hợp với sông Đà làm một.
 






                                                                                        *
            Có một lần vợ tôi bị ốm, phải đi phẫu thuật, anh Oánh nhắn tin cho tôi bằng tin nhắn điện thoại để động viên. Lúc đó tôi ở nhà chăm vợ vài ngày.

                                              CHIA SẺ CÙNG BẠN


                                          Vợ chồng đầu bạc răng long
                                   Chẳng may vợ ốm thong dong nỗi gì
                                          Việc quân,  thau chậu mấy khi
                                    Việc nhà cơm n­ước chắc gì đã xong
                                         Thương vợ cốt ở tấm lòng
                                   Sớm hôm lo liệu những  mong chữ lành
                                         Chớ lo tức nước nghiêng thành
                                    Khéo tay gọt tỉa xuân xanh lại về.

              Tôi lại họa vài câu để trả lời anh. Cứ như thế, cuộc sống vơi đi biết bao nỗi buồn lo, thêm tự tin hơn.


                                         CHẲNG MAY VỢ  ỐM

Vợ chồng xa cách quanh năm
Chẳng may vợ ốm tiết đông thêm sầu
Lấy câu "kính vợ" làm đầu
Vợ mình mình kính, ngại đâu thiếp chàng
Sớm hôm nào nỡ thở than
Chữ tình chữ nghĩa chứa chan mặn nồng
Từ khi vợ lấy đ­ược chồng
Đến nay xuân, hạ, thu, đông mới đầy
      Đàn bà không ốm vài ngày
Lấy đâu quạnh bếp để đày đàn ông
      Bốn mùa xuân hạ thu đông
“Quạnh nhà” vợ h­ưởng bởi chồng vắng xa
      Hôm nay chăm vợ ở nhà
Cũng là tặng vợ món quà đầu xuân.
                      *


Đây là tự sự của anh Nguyễn Tiến Nhung, Quê ở Sóc Sơn Hà Nội là bạn chiến đấu trên chiến trường Campuchia với tôi. Anh đã về nghỉ hưu sớm trước tuổi 4 năm so với tuôi cao nhất của cấp bậc quân hàm đại tá..

                         TỰ SỰ 
( Nhân ngày thành lập QĐNDVN 2016 )

Ừ:
             Ba mươi mấy năm kể cũng dài
              Ngược xuôi ngang dọc hết đời trai
              Phía bắc Hà Giang biên giới tỉnh
              Phía nam nước bạn Cao Mê Lai
              Đạn bom, đói khát ta đâu ngại
              Bởi còn hy vọng ở tương lai
Rồi:
      Sốt rừng gầy tóp da xanh tái
      Răng vổ trán chìa quá xấu giai
May mà: 
      Vẫn còn vẹn nguyên ngày trở lại
      May mắn Phật thương khỏi thiện tai
Thế rồi:
      Nhìn ta cũng mũ cũng cân đai
      Huân chương, huy hiệu cũng như ai
      Bùi tai thiên hạ: nghe họ nói
      Chú ấy nhà kia quả là oai
Nhưng:
      Về rồi bao chuyện của tương lai
      Chẳng lo nổi vợ còn con dại
      Ngước hỏi tời xanh ơi có thấu?
      Ngẫm lại ta đây KẺ BẤT TÀI


             HỌA LẠI 
                              (Nguyễn Trung Trịnh)
So với trăm năm cũng chưa dài
Tự hào rong ruổi một đời trai
Ngược xuôi ngang dọc tây, nam, bắc
Bom đạn chiến trường lắm chông gai.

"Sốt rét" là tên đệm của ta
Mái hiên trú tạm tán rừng già
Lấy tiếng đạn bom làm tiếng nhạc
Ve sầu điệp khúc tiếng hoan ca.

Nay về ta có thiếu gì đâu,
Huân chương vài cái cũng là giầu
Quân phục một hòm tha hồ khoác
Sao gạch đầy vai, mũ đội đầu.

Ta về làm lại cái vườn cây
Tân trang bà xã béo thành gầy
Cho mấy đứa con vào đại học
Ta vừa là bố, lại là thầy.

Hôm nay kể chuyện tí thế thôi
Kẻo bạn bè khoe ngút đất trời
Rồi cánh phóng viên săn tin sốt
Chẳng có thời gian hưởng sự đời.







Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

VIỆC LÀM NHỎ, LỢI ÍCH TO



          Nhận thấy môi trường quanh ta ngày càng bị ô nhiễm trầm trọng. Nó không xuất phát từ đâu cả mà từ chính con người không biết tự mình gìn giữ. Nó chính là xuất phát từ khách quan của cuộc sống, song nó cũng một phần từ sự ích kỷ của con người với cộng đồng, cuộc sống và thiên nhiên.
Không có việc gì là không thể sửa chữa.
          Tôi không nói đến cái gì cao xa, không nói đến đốt rừng, phá rừng, bán rừng; không nói đến khai mỏ, xả thải, hút cát đá sỏi…. Tôi nói đến những việc hàng ngày trong cuộc sống chúng ta. Nếu mỗi người đều bỏ ra ít phút mỗi ngày, chúng ta sẽ đóng góp một phần quan trọng cho bảo vệ môi trường, thiên nhiên và chính chất lượng cuộc sống chúng ta.
          Xã hội hóa xử lý rác thải sinh hoạt một cách thân thiện.
Làm thế nào?
          Trên thực tế hiện nay, mỗi ngày gia đình chúng ta gom vào tất tần tật các loại rác thành một cái túi, rồi quăng ra thùng rác hoặc vỉa hè. Trăm nhà là trăm túi như thế. Hàng trăm, hàng vạn cái túi ấy nằm ở đâu, đi về đâu, bay đi đâu chắc ai cũng biết. Nó tạo ra sự ô nhiễm vô cung nguy hại cho môi trường và sức khỏe con người.
Tôi có một ý tưởng nhỏ có thể khắc phục được tình trạng này. Cách làm như sau:
          Rác thải có rất nhiều loại, bạn hãy quan tâm một chút, phân loại, đối xử, sử dụng với từng loại đúng cách, chúng ta có thể giải quyết được vấn đề.
          1-Với rác thải rắn: Có rất nhiều loại khác nhau.
          - Đối với những thứ còn có thể “cải tiến” sử dụng được như các loại chai, lọ, hộp kim loại, bìa carton, quần áo cũ, lốp xe … các bạn hãy làm thành những vật trang trí, những bông hoa, khung ảnh, những con búp bê, thú nhồi bông, vải vụn hay đồ chơi tự chế cho trẻ … đó cũng là một niềm vui, sự trải nghiệm hoặc hướng dẫn, giáo dục trẻ nhỏ. Bạn có thể may vải cắt ra từ quần áo cũ thành những miếng lót nồi, bắc nồi, nếu khéo thành găng tay, tạp dề …
Có thể bạn dùng, nếu không,  bạn nên để ý một chút, trong cuộc sống không phải đứa trẻ nào cũng có đủ đồ chơi, thế nên bạn có thể đem tặng đồ chơi cho những nhà mẫu giáo hoặc trẻ em nơi vùng sâu, vùng xa, những nơi còn nhiều thiếu thốn.
          -Đối với rác thải kim loại, loại nhỏ bạn có thể bỏ vào các loong bia, nước ngọt; Loại sợi bạn cuộn lại; loại thanh thì buộc lại, để gọn vào thùng để rồi bạn bán cho người mua đồ phế thải.
          -Đối với rác thải nhựa cứng còn tái chế được, bạn nên cắt nhỏ, đập vụn bỏ vào chai nhựa, hoặc bỏ vào thùng đựng rồi bạn cũng đem bán cho người mua đồ phế thải.
-Đối với túi linon các loại, bạn chịu khó giặt sạch, xiên dồn vào một cái dây thép. Khi được nhiều bạn hãy bện chúng thành dây như bện tóc phụ nữ, rồi cuộn thành cuộn. Rồi bạn cũng đem bán cho người mua đồ phế thải.
          Có thể bạn tiết kiệm được một phần nho nhỏ kinh phí. Nhưng có thể bạn và nhóm của bạn sẽ gom phần thu được này lại để làm công việc thiện nguyện, tặng, hỗ trợ cho những người còn nghèo khó, những chương trình mà đoàn thể phát động..
          -Đối với loại rác thải rắn không thể tái chế hoặc độc hại như: Mảnh vụn thủy tinh, bóng đèn, pin thối, thậm chí là vỏ sò, vỏ ốc, hến … bạn có thể tích vào một cái thùng, cái vại; bạn chuẩn bị một cái khuôn gạch, mỗi lần đủ khối lượng hãy mua một ít xi măng, cát đổ thành viên gạch ba banh hoặc bê tông. Bạn xếp lại sau này có thể làm bồn hoa hoặc lát lối ra vườn. Ở Singapo người ta còn dùng những viên gạch bê tông này để lấn biển đấy, còn ở Ấn độ dùng để lót đường đi.
          2- Với rác thải thực phẩm:
          Đây là chất thải mất vệ sinh nhất, nó bao gồm nhiều thứ như: Vỏ các loại hoa quả, cuộng rau, cuộng hoa, những bông hoa cũ, canh rau, thức ăn thừa hàng ngày …
          Bạn nên băm, thái thật nhỏ, hoặc có máy nghiền càng tốt, nghiền nhỏ ra. Nên chuẩn bị một vài luống đất, đống đất, sau đó lần lượt trộn đều vào và lấp ủ lại. Nếu ở Thành thị, bạn có thể tìm một nơi phù hợp để ủ. Sau 1 đến vài tháng nó trở thành phân vi sinh bón cây cảnh, trồng hoa rất tốt hoặc nuôi giun đất làm mồi cho gà vịt. Nếu không có chỗ, bạn có thể chọn mảnh đất ở cơ quan, công ty, đem đến đó và ủ lại. Thuận lợi nhất là bạn liên kết với hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp hỗ trợ việc này.
          
          *Việc làm này thực sự có ý nghĩa. Nếu một người làm việc này, thì cũng như hạt cát trong sa mạc. Nhưng nếu có nhiều hạt cát thì nó sẽ trở thành cả sa mạc. Nếu bạn qui tụ được bạn bè, hội viên, đồng nghiệp trở thành những nhóm hoạt động, hiệu quả sẽ nhanh nhìn thấy hơn. Tin chắc việc làm này sẽ đầy ý nghĩa, thậm chí nó có thể lan tỏa ra tầm quốc gia.
          Bạn muốn có nhiều người cùng làm với mình trên phạm vi rộng hơn, bạn có thể dùng hình ảnh, video để truyền thông trên mạng xã hội. Một nhóm rồi nhiều nhóm nữa, thi đua nhau cho đến khi nó trở thành một nếp sống đẹp. Ai cũng có thể khởi đầu cho việc này, nhưng tôi tin những người nội trợ sẽ làm việc này tốt nhất. Tôi rất muốn làm những việc như thế, bạn và tôi cùng làm nhé, tôi sẽ tham gia và cổ vũ, tuyên truyền cho bạn.
          3- Cách thức:
          Nếu bạn muốn làm ở tập thể , bạn phải lập nhóm và lập thành kế hoạch, lịch hoạt động cụ thể.
Kế hoạch đó cần có những phần sau:
          Tiêu đề: (Ví dụ)
KẾ HOẠCH
Xử lý rác thải thân thiện môi trường.
          *Mục đích, yêu cầu
          *Nội dung:
          *Biện pháp:
-Thành lập Ban tổ chức gồm:
+Các trưởng, phó ban và thành viên.
+Nhiệm vụ của Ban tổ chức, phân công thành viên theo tổ nhóm và công việc (Các tổ xử lý rác, tổ tuyên truyền, người thống kê báo cáo…).
+Các tổ giúp việc, nếu Phụ nữ làm nên mời thanh niên giúp về lực lượng.
+Chế độ hoạt động
-Tập huấn: Phổ biến kiến thức, kế hoạch, lịch công tác cho các thành viên (Cách cắt may các loại baby như super man, Spider man, các con thú như gấu misa, gấu trúc, khỉ,… lót nồi,lót rế nồi…cách đổ đúc gạch, cách làm phân vi sinh)
-Thời gian:
+Tập huấn: 1 ngày vào …./…/…
+Thường kỳ cho các công việc: (Nên qui định giặt các rác thải nên giặt ở nhà từng người rồi đem đến tập trung)
Gom rác thải rắn và phân loại : Thứ mấy, tuần mấy
Gom quần áo cũ, vải vụn: Thứ mấy, tuần mấy
Rác thải thực phẩm: Hàng ngày.
Cắt may baby, thú bông … Thứ mấy, tuần mấy
Đóng gạch bê tông: Thứ mấy, tuần mấy
Vào thời điểm nào thì đi tặng quà các đối tượng.
*Vật chất, kinh phí:
+Máy may: Số lượng
+Máy xay thực phẩm: Số lượng (Không cần nhiều, 1 cái là đủ)
*Tổ chức thực hiện:
 (Mỗi lần làm việc như vậy mời cameras ghi hình để tuyên truyền; có thể làm phóng sự toàn diện, có thể làm clip 1 việc đưa youtube hoặc facebook)

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2018

MỪNG THỌ MUỘN


        Năm 2014, trước khi bước vào năm mới, Làng Dừa có nhiều cụ chuẩn bị được mừng thọ tuổi vàng, tuổi bạc; trong đó có thây tôi là : Nguyễn Văn Đoái tuổi vàng 90, ông Nguyễn Đức Bảo tuổi vàng 80. Ông Nguyễn Quang Ân nguyên là Giám đốc Ngân hàng nông nghiệp Tứ kỳ, nghỉ hưu đã từ lâu. Ông Ân là người có ân tình với làng, với nước, ông rất quý mến gia đình tôi và gia đình ông Bảo. Ông Ân làm hai bài thơ chúc thọ Cụ Đoái và Cụ Bảo đưa cho tôi, bảo tôi sửa giúp, rồi in ra cho ông tặng thầy tôi và Cụ Bảo. Năm 2004, Ông Ân cũng đã làm một bài thơ chúc thọ Thầy tôi 80 tuổi.Bài thơ cũng đã đăng trong Blog này với tên "Chúc thọ ông Đoái"
Ông Nguyễn Quang Ân 


     Ông nhờ thế, ấy vậy mà tôi quên mất. Năm nay ông vừa mất đầu năm (Nói đúng ra ông vừa mất đúng ngày 30 tết Mậu Tuất), và thầy tôi cũng đã mất từ Tháng 3 năm ngoái. Không hiểu ai xui khiến, tôi lục trong một cái cặp công tác cũ của mình đã bỏ từ lâu mới nhìn thấy bản viết tay của Ông. Thật vô cùng ân hận vì quên lời dặn của ông. Tôi đã sửa bài thơ một chút và in ra thật đẹp đem về để lên bàn thờ thầy tôi và gửi cho ông Bảo và nói ông thông cảm. Tôi nghĩ rằng đã bốn năm trôi qua, quá muộn để làm việc này, nhưng muộn còn hơn không.

MỪNG THỌ
Cụ Nguyễn Văn Đoái chín mươi tuổi vàng

Mừng Cụ thượng thọ tuổi chín mươi 
Dầu dãi phong sương một cuộc đời
Chinh chiến cùng dân làng đuổi giặc
Con đò vững lái khúc đầy vơi
Phá tù vượt ngục vùng đệ tứ
Khí phách hiên ngang vẫn sáng ngời
Sánh bước trùng trùng quân du kích
Hai vai gánh vác vẹn cuộc đời

Sắt son đồng đội Cựu chiến binh
Vì nước kiên trung vẹn chữ tình
Đại thu hiên ngang vươn tỏa bóng
Quế hòe rạng rỡ cũng đà vinh
Gia đình dòng tộc đều mẫu mực
Giác móng chung vai dựng Tổ Đình *1
Xóm dưới làng trên còn thơm tiếng
Bách niên thụ hưởng khúc thanh bình.

                             Mùng một, tháng giêng, năm Giáp ngọ 2014
                                             Nguyễn Quang Ân

MỪNG THỌ
Cụ Nguyễn Đức Bảo Tám mươi tuổi vàng

Giáp ngọ xuân nay tuổi tám mươi
Phong sương từng trải cả cuộc dời
Thanh bạch lương y như từ mẫu*2
Tấm lòng, công đức vạn trùng khơi

Một thời cống hiến tuổi thanh xuân
Đánh Tây, chống Mỹ đã góp phần
Mẫu mực gương trong lưu hậu thế
Cháu con tiếp bước rạng tiền nhân

Mùng một, tháng giêng, năm Giáp ngọ 2014
                                            Nguyễn Quang Ân

*1 Khi Làng trùng tu lại Tổ đình Gia xuyên,Nhà chùa chọn Cụ Đoái là người giác móng.
*2 Cụ Bảo là Y sĩ, khám bệnh cho dân làng.