(Thơ của Nhung Từ đăng trên Tạp chí Quân huấn, Làng Dừa có mạn phép sửa lại một vài từ nhưng không làm thay đổi bản chất của bài. Từ sửa có in nghiêng)
Tình yêu nếu tính thiệt hơn
Làm sao biết có giận hờn hả anh
Hàng hóa phải dựa giá thành
Tình yêu đẹp nhất chỉ dành cho nhau
Cho dù suy tính trước sau
Thiệt hơn âu cũng là điều tự nhiên
Thương anh em gắng nhiều hơn
Cha già, mẹ yếu vẹn tròn đôi bên
Cho dù vất vả muôn phần
Nguyện làm vợ lính ngoan hiền thủy chung
Một lòng thờ Nước thương chồng
Dạy con chăm học, điểm hồng tặng cha
Anh là bộ đội xa nhà
Tình em mãi mãi mặn mà không phai
Trang thơ bày tỏ lòng ai
Ai đừng nghĩ khác oan sai tấm tình
Duyên ta sáng tựa bình minh
Nguyện làm vợ lính chung tình vẹn đôi
Khó khăn muôn thuở thế thôi
Việc nhà, việc nước anh ơi yên lòng.
Làng Dừa Tứ Kỳ còn được gọi là Thôn Gia Xuyên, thuộc xã Văn Tố, huyện Tứ Kỳ, Hải Dương.
Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014
Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014
NGƯỜI NGHÈO NHIỀU TIỀN HƠN
Hôm trước, nhân dịp nghỉ lễ dài,
tôi có dịp đi vào một xưởng gốm ý định mua tặng bạn đôi bình. Loại gốm này đã từng
nổi tiếng một thời, đã từng được quốc tế biết đến. Tôi cũng tự hào về nó vì nó ở
đất quê hương tôi, cũng đã vài lần kể về nó cho bạn bè nghe.
Khi
đi, cháu lái xe bảo: Cháu sợ hôm nay ngày lễ họ nghỉ chú ạ.
Tôi
nhận định: Nghỉ lễ là với mình thôi, chứ người kinh doanh họ phải tận dụng cơ hội
này để bán cho khách đi du lịch chứ.
Cháu
lái xe bảo: À vâng, cháu lại không nghĩ ra.
Khi
chúng tôi đến sân cửa hàng giới thiệu sản phẩm, trong sân vắng ngắt chứ không như những lần trước. Cửa hàng
giới thiệu sản phẩm đóng. Cháu lái xe bảo: Nghỉ thật chú ạ. Để cháu hỏi bác bảo
vệ.
-Bác
ơi, hôm nay cửa hàng nghỉ ạ?
-Không
đâu cháu ạ, để bác gọi điện cho họ đến. Cháu cứ đỗ xe vào kia chờ một tí.
Nói
đoạn, bác bảo về gọi điện cho ai đó. Một lúc sau chúng tôi thấy một người đàn
ông, ăn mặc gọn gàng, nhìn cách cư xử của bác bảo vệ, tôi đoán là Phó giám đốc.
Một lúc nữa có một cô nhân viên bán hàng đến mở cửa.
Chúng
tôi vào xem một lúc và tìm cặp bình như năm trước đã mua. Khi hỏi đến giá cả,
tôi giật mình vì giá của cặp bình nào cũng đắt gấp đôi hoặc còn hơn thế so với
dịp trước. Tôi ngần ngừ, thực ra tôi không mang thiếu tiền, nhưng những người
hưởng lương như tôi, tháng lương chỉ được 2
đến 3 cặp bình này.
Tôi
ngồi xuống uống nước cùng với vị mà tôi nghĩ là Phó giám đốc vì được ông ấy mời và tôi cũng cần suy nghĩ thêm.
Tôi
hỏi, sao giá cả năm nay lại tăng nhiều thế anh nhỉ, năm ngoái tôi mua có đắt thế
này đâu?
Người
ấy nói: Tăng được đến năm nay rồi anh ạ.
Tôi
à lên một tiếng vì liên tưởng rằng đây chính là hiện tượng vắng vẻ trong cửa
hàng giới thiệu sản phẩm này.
-Anh
ạ - Tôi lên tiếng – nhân đây tôi muốn kể cho anh hai câu chuyện có được không?
-Vâng
– Người đàn ông cũng tỏ vẻ chú ý- Anh kể đi.
-
Câu chuyện thứ nhất là về hai hãng điện thoại NO và SA. Trước đây hai hãng này
là hai đối thủ cạnh tranh nặng ký của nhau. NO có chiến lược bán sản phẩm cho
giới thượng lưu, giá trung bình của một sản phẩm thường lên tới 7 triệu đồng.
Còn SA có chiến lược nhắm đến đối tượng khách hàng là giới trung lưu và bình dân, mỗi sản phẩm
trung bình họ bán giá 2 triệu đồng. Mặc dù chất lượng (Theo chúng tôi biết) nó
gần như ngang nhau, thậm chí là ngang nhau. Sau gần 10 năm, cho đến nay SA phát
triển và chiến thắng một cách ngoạn mục, được xếp vào tốp đứng đầu các hãng điện tử hiện
nay. Đó là câu chuyện kinh doanh trên thế giới và gần gũi với ta chắc anh cũng
biết.
Anh
nghe tiếp chứ?
Vâng,
anh kể đi.
-Đây là câu
chuyện thứ hai, nó xảy ra ở quê tôi và ở cạnh quê tôi.
Lần ấy, huyện
tôi xây dựng một công trình văn hóa công cộng rất có ý nghĩa. Phần lớn công
trình cần sự ủng hộ xã hội hóa của cộng đồng. Trong thư ngỏ của lãng đạo huyện
gửi những người con xa quê và nhân dân có nêu: Những ai ủng hộ 15 triệu trở lên
được khắc vào bia đá ghi công. Huyện tôi nghèo nhưng không thiếu tấm lòng thơm
thảo. Nhưng anh biết không, người giàu quê tôi không nhiều, cả huyện có một vài
người góp năm chục, một trăm triệu, có khoảng trên 40 người góp 15 triệu, vài
trăn người góp 2 đế 3 triệu, còn lại chỉ góp 100 nghìn. Tổng số thu được hơn
hai tỷ đồng.
Có một huyện
khác ở cạnh tỉnh tôi, họ cũng xây một công trình tương tự, và cũng kêu gọi xã hội
hóa. Chỉ có bức thư ngỏ ghi rằng: Ai góp 15 triệu trở lên được tạc vào “bia
vàng”, 5 triệu trở lên tạc vào “bia bạc”, 500 nghìn trở lên tạc vào “bia đồng”,
100 nghìn trở lên tạc vào “bia đá”. Tuy gọi thế thôi nhưng tất cả đều là bia đá
được đặt tên khác nhau và khổ chữ to nhỏ khác nhau thôi. Anh biết không: Cũng
có 40 người góp 15 triệu, nhưng có đến vài nghìn người góp 5 triệu, vài vạn người
góp 500 nghìn và nhiều vạn người góp 100 nghìn. Cuối cùng họ có được gần 40 tỷ
đồng xã hội hóa để xây công trình.
Chúng tôi
không phải người kinh doanh, không am hiểu nhiều về lĩnh vực kinh doanh, nhưng
tôi kể với anh hai câu chuyện này, một chuyện kinh doanh, một chuyện về vận động
để nói lên cái điều mới nghe tưởng như ngược đời rằng: Người nghèo nhiều tiền
hơn rất nhiều so với người giàu, tất cả những người giàu trên trái đất này bằng
cách này hay cách khác, họ đều lấy tiền của người nghèo để giàu lên mà thôi.
Người đàn ông
lặng im khi nghe câu chuyện, tôi dứt lời kể vẫn chưa thấy ông ấy nói gì.
Thầy trò tôi
đứng dậy và chào: Cám ơn anh nhé, lần sau chúng tôi lại quay lại.
Tôi nghe từ
vâng rất nhỏ phía sau lưng, tôi cũng rất buồn vì phải đi tìm một món quà khác để tặng bạn. Nghĩ mà bật cười, mình vừa kể cho ông ấy nghe câu chuyện: Người nghèo nhiều tiền hơn. Nhiều tiền hơn mà lại không mua được hàng, may mà ông ta không kịp trả đũa câu đó...
Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2014
ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG SẼ QUA ĐI
Một
ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín và tài
giỏi của mình. Vua bèn nói với ông: “Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta
một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng
đó”.
Benaiah
trả lời: “Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm
thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?”.
Nhà
vua đáp: “Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy
buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui”.
Vua Salomon biết rằng sẽ
không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông
muốn cho người cận thần tài giỏi của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa
xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra
một chiếc vòng như thế.
Vào
đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất
của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng
trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: “Có bao giờ ông nghe nói
về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng
và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?”. Người bán hàng lấy từ tấm bạt
lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên
chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.
Đêm
đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. “Nào, ông bạn của ta –
vua Salomon hỏi – ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?”. Tất cả cận thần có
mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi
người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: “Nó đây, thưa đức vua”. Khi vua
Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó
có khắc dòng chữ: “Điều
đó rồi cũng sẽ qua đi“.
Vào
chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan,
vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng
chỉ là cát bụi…
Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014
NGÔI NHÀ ẤM CÚNG TUỔI XẾ CHIỀU
Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

