Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

Câu đối tặng Thầy

       
         Ba năm học cấp III ở Tr­ường PTTH Tứ Kỳ, lớp tôi được Thầy Mạnh làm chủ nhiệm lớp. Sau khi học xong Đại học sư phạm, Thầy vào bộ đội và đã từng là một chiến sĩ giải phóng quân, tham gia chiến đấu trên các chiến trường. Sau khi đất nước thống nhất, Thầy  rời Quân ngũ rồi về trường làm chủ nhiệm lớp chúng tôi. Những năm ấy Thầy còn trẻ và rất điển trai, phong độ. Cánh phụ nữ chắc là cũng rất nhiều cô hâm mộ Thầy lắm, tuy nhiên không thấy Thầy chấm một ai.
Thầy Mạnh

Chúng tôi ra trường đi mỗi đứa một nơi, những tưởng sau đó Thầy sẽ xây dựng gia đình. Sau này quay lại thăm, vẫn thấy Thầy ở vậy. Nay Thầy đã ngoài 60, sức khoẻ không tốt lắm, tóc bạc, dáng gầy mà phong thái thì vẫn mộc mạc, mô phạm như xưa. Tình cảm của chúng tôi với Thầy sâu đậm lắm, nhưng trong lòng chúng tôi ai cũng hiểu,Thầy không muốn thấy chúng tôi tỏ ý thương cảm yếu đuối. Chúng tôi mỗi đứa một nơi, người xa thì xa cách, người gần thì bận bịu, do vậy chỉ thỉnh thoảng mới có điều kiện tới thăm Thầy chốc nhát.
          Thầy Tôi cũng có biết ít nhiều về chữ Hán Nôm, tôi nhờ ơn Thầy bôn ba khắp nẻo cũng võ vẽ học được vài từ ê a chữ hán, cũng đánh bạo viết tặng Thầy tôi hai vế đối. Nói thật, tôi nấn ná lâu rồi không dám nói với Thầy đâu, vì sợ Thầy chạnh lòng trắc ẩn hoặc mắng tôi là đứa trò hư vô lối. Nhưng lại nghĩ, sự chân thành có vô phép cũng nên bày tỏ cùng Thầy.
Câu đối thế này:

Hai câu trên có nghĩa là:
-Chữ mạnh không có chữ tử, đánh thêm nét phẩy như­ chữ bạch trên đầu bộ tứ thì thành chữ huyết.
-Chữ nguyễn khuyết bộ a (liễu leo), chữ nguyên còn lại biến bộ nhị đi thành hai chấm thì thành chữ tâm.
Vế trước có chữ Mạnh là tên thầy, vế sau có chữ Nguyễn là họ của Thầy. Phi, khuyết muốn nói cuộc sống của Thầy so với lẽ thường có điều gì đó chưa trọn vẹn. Chữ tử và chữ a ghép lại thành ra chữ “a tử” có nghĩa là đứa trẻ, muốn nói thầy làm nghề gõ đầu trẻ. Nhiệt huyết và thành tâm là phẩm chất của Thầy.
ý hai vế này nói rằng: Thầy Mạnh không có con cái nhưng đã bạc đầu vì nhiệt huyết với sự nghiệp, với học trò; Thầy họ Nguyễn, cả đời ở vậy đến nay vẫn chưa hề có bóng liễu leo nhưng với mọi người cho hết cả tấm lòng mình.
Câu đối này cũng chưa được gọi là câu đối hoàn chỉnh, thâm chí nó chưa được gọi là câu đối. Tôi cũng muốn mọi người chê nó một chút, có thể khen nó một chút, thêm bớt một chút, giá như­ về nó để nó giống y như cuộc đời của Thầy tôi vậy.

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2011

Món ruốc trứng cho sinh viên

Nguyªn liÖu:
-Ruèc thÞt 30 g (2 nhóm)
-Trøng gµ 2 qu¶ (NÕu trøng vÞt 1 qu¶)
-Hµnh cñ 1 ®Õn 2 cñ.

C¸ch lµm:
-Hµnh b¨m nhá
-Cho ruèc thÞt vµo b¸t, ®Ëp trøng vµo.
Trén ®Òu 3 thµnh phÇn, khi nÊu c¬m ®· c¹n nưíc, cho b¸t ruèc trøng ®· trén vµo nåi c¬m, Ên xuèng mét chót, ®Ëy vung. C¬m chÝn, ruèc trøng còng chÝn.

C¶m quan:
-B¸t ruèc trøng në phång lªn như­ qu¶ bßng, vµng tư¬i.
-Mïi th¬m cña ruèc thÞt vµ trøng rÊt quyÕn rò.
-¨n víi c¬m vµ rau luéc qu¸ ngon.

Dµnh cho 2 ®Õn 3 ngưêi ¨n (Ngµy nµo còng ¨n lµ kh«ng gi÷ ®ưîc eo ®©u ®Êy ).

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

Ba trăm mười một

Một hôm ngồi cùng xe với anh họ tôi là cán bộ trong quân đội. Có một người điện đến cho anh trao đổi công việc. Nghe xong điện thoại anh bảo: Đồng chí Ba trăm mười một vừa gọi.

Tôi tuởng nghe nhầm hỏi lại: Ai cơ hả bác?

Anh mới kể: à, anh quen mồm gọi thế ấy mà. ở chỗ anh có một anh Thượng tá tên là Nguyễn Long Oánh, một hôm đi đám hiếu, chú trợ lý vào đăng ký đoàn viếng có ghi là Thượng tá Nguyễn Long Oánh làm trưởng đoàn. Một lúc sau, người giới thiệu dõng dạc đọc:

- Đoàn đại biểu thay mặt cho đơn vị H do Ba trăm mười một Nguyễn Lông Cánh làm trưởng đoàn vào làm lễ viếng, xin trân trọng kính mời đoàn!

Anh Nguyễn Long Oánh và anh em ở ngoài ngơ ngác, rõ ràng giới thiệu đoàn mình rồi, sao lại ba trăm mười một và một cái tên lạ hoắc tên là Cánh nào làm trưởng đoàn. Lúc sau mới té ngửa ra là chữ Thượng tá mà đồng chí trợ lý viết theo ký hiệu quân sự là 3// được người giới thiệu đám tang do không hiểu ký hiệu nên đọc là 311, còn Nguyễn Long Oánh thì  viết láu khuyết góc chữ O nên đọc thành Nguyễn Long Cánh. Nhưng tiếng loa trầm trầm nên nghe như là Nguyễn Lông Cánh.

Hôm ấy mặc dù đi đám hiếu nhưng trên đường về mọi nguời cứ bấm nhau mà không dám cười. Từ đó bọn anh cứ gọi trêu anh Oánh là Ba trăm mười một Nguyễn Lông Cánh

Đúng là chuyện nhầm lẫn hy hữu “trong quân sự”.

Lần sau các bạn ghi văn bản phải cẩn thận hơn nhé.

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

TIỂU PHẨM HÀI ANH CÁP BÁN VỊT

                                                          Tác giả: Trung Trịnh
   
Nhân vật:
    -Anh Cáp.
    -Chị Xuân (Vợ anh Cáp)
    -Chị Huệ (Hội trưởng phụ nữ)
    -2 cháu gái 5 và 4 tuổi- con anh chị Cáp Xuân, trong đó có một cháu đội mũ lưỡi trai.
----------------------------
(Anh Cáp vốn rất muốn có con trai, nhưng anh chị đã đẻ 2 con gái, anh cứ bắt chị đẻ thêm, lại còn bắt con gái út đóng giả trai nữa.
Màn mở, cảnh đơn sơ của một gia đình còn nghèo, bộ bàn ghế thường, 1 bộ ấm chén, 1 phích nước, 1 cái xô đựng cái điếu cày).

Anh Cáp (xiêu xiêu, vẹo vẹo vào nhà, vừa đi vừa xướng rất to):
-Đứa nào, đứa nào khai ra cu Tũn nhà Cáp này là con gái? đứa nào?
Chị Xuân (vợ anh) từ dưới bếp lên, vừa đi vừa nói một mình:
-Gái thì bảo rằng gái, lại còn bắt con đóng giả con trai- quá ra phim võ hiệp Hồng kông không bằng. Trông thì lẻo khẻo gió đưa, lại còn đòi thêm tẹo nữa cơ. Chị hỏi chồng nhẹ nhàng:
-Sao thế mình? Có chuyện gì à?
Anh Cáp:
-Đứa nào làm lộ bí mật quốc gia rằng thằng cu Tũn nhà ta là con gái, hả? để “ông” đi ăn cỗ làng bên ấy, nó gọi “ông” là “Cáp nặng”, rồi đuổi xuống mâm dưới ngồi với một lũ đàn bà, trẻ con, “riệu” uống một mình cứ gọi là "nhạt như nước ốc".
Chị Xuân:
Có ai “khai với khú” gì đâu, chắc ông ngoại thật thà nói chuyện ra thôi, mà chẳng ai như mình, con gái thì bảo rằng con gái, có sao đâu, đằng nào lớn lên người ta chả biết.
Mà mình ơi “Cáp nặng” là gì thế?
Anh Cáp (Than):
-Ối giời ôi, “cáp nặng” là cờ áp cáp nặng cạp, là nó bảo mình là đẻ ra vịt kêu cạp cạp biết chưa, sao mà chậm hiểu thế?  Nhạc phụ đại nhân ơi là nhạc phụ, nhạc phụ cho con lấm lưng trắng bụng keo này rồi. Nói nhỏ: Nhạc phụ cái gì, có mà đậu phụ thì có, chưa nóng nước đã nổi phềnh lên rồi, trắng phớ ra.
Nói to: Cái tội không biết đẻ, người ta “cày chắc sá” thế mà còn đẻ ra 2 con cạp cạp có phí công không cơ chứ. Người ta đẻ thì mẹ tròn, con vuông, đằng này đẻ thì mẹ tròn con “lá mít”. Thôi, lần này thì làm lại, làm lại là phải cho nó ra tấm ra miếng nhá.
(Vớ cái điếu cày) Mẹ Tũn, cái túm lông của tôi đâu?
Chị Xuân: Lông gì hả mình?
Anh Cáp: Là túm lông gà thông điếu chứ cô tưởng cái thứ lông gì?
Chị Xuân: Lông lá của mình, mình không để vào chỗ kín, để ra gió thì nó bay mất chứ còn?. Thế em lấy túm lông khác cho mình có được không?
Anh Cáp: Thôi, không lông lá gì nữa. Thế cái máy lửa của tôi đâu?
Chị Xuân: Chắc con nó nghịch, vứt đâu đấy thôi. À, mình xem con có bỏ vào trong ấm pha trà không?
Anh Cáp (Sờ tay và ngó vào ấm  lắc đầu):
-Trong ấm trà chưa thấy có máy lửa, mới chỉ có toàn cơm nguội thôi. (Quát) Đúng là đồ cơm nguội, người ta thì có vàng có bạc, nhà này toàn là thứ cơm nguội, cơm nguội thiu.
(Xoảng, anh cáp cầm ấm chuyên đập xuống nền nhà.
Chị xuân thấy thế cũng cầm một cái chén đập xuống nền nhà, đến anh Cáp, rồi lại đến chị Xuân.
Anh Cáp (Ngỡ ngàng):
-Ơ, ơ, cô làm cái trò gì đấy?
Chị Xuân (Giả ngây giả ngô):
-Em thấy mình nhắc đến vàng đến bạc, lại thấy mình đập bộ ấm chén, em nghĩ mình tìm vàng bạc gì các cụ để lại trong trôn chén, em cũng đập với mình cho nó nhanh!
Anh Cáp: (Nửa khóc, nửa cười than)
-ối giời ơi, giống vịt giời, cứ tưởng nó chỉ đi lạch bạch, hóa ra nó hiểu cũng theo kiểu lạch bạch như là lũ vịt. Mình định đập doạ ví dụ vài cái thôi, thế mà nó không sợ, lại tưởng có vàng bạc gì, nó đập còn ăn chơi hơn cả mình. (Nói to) Trong nhà, quan trọng nhất bộ ấm chén, đập hết đi lấy gì mà cày (ấy quên: dùng), vàng bạc gì? gớm, vàng, có mà vàng mắt. Vợ với chả con, cái đồ vịt giời vô tích sự, có mà cơm nguội thiu, thanh lý, thanh lý tiệt.
*
*  *
Bên ngoài, chị Huệ- Hội trưởng phụ nữ khoác túi đi vào, vừa đi vừa hỏi:
-Chú Cáp có gì thanh lý đấy, để chị mua cho.
Chị Xuân: Em chào chị Huệ ạ.
Anh Cáp: Chào chị hội trưởng phụ nữ. Chị mua được em bán luôn cả đàn, đảm bảo vịt nhà em không cúm gia cầm, không H5N1, N2 gì sất.
Chị Xuân:
-Khổ lắm chị ạ, anh Cáp nhà em sang bên làng ăn cỗ, chả biết nghe ai độc mồm khích bác đẻ ra vịt giời, về nhà cứ gây sự, đay nghiến em là không biết đẻ, nhà thì túng bấn, 2 đứa rồi, cứ đòi cày thêm sá nữa kiếm một thằng cu, vất vả lắm, em không chịu cứ đòi thanh lý đây này. Em khổ lắm cơ chị ạ.
Chị Huệ:
- Cô Xuân này, chú Cáp mong mỏi thế cũng đành là một nhẽ … nhưng mà …
Anh Cáp: (Không để chị Huệ nói hết)
-Phải quá đi chứ chị nhỉ, nhà em nhà con một. Lo là lo sau này có thằng chống gậy, thắp hương. Một lũ vịt giời nó bay đi hết, giả dụ có thằng nó chịu ở rể, nó cúng bố nó chứ thờ gì mình. (Dở mếu, dở cười) Về đến nhà mà lại thấy tay thông gia nó ngồi trên bàn thờ nhà mình, nó hát: "Đêm đêm ngửi mùi hương, mùi xôi chuối nhà mình", danh chính ngôn thuận có phải nhà nó đâu, bực lắm chứ. (Nói nhỏ: Tính mình lại thích ăn uống, nó thấy mình bãm ăn, nó đuổi mình xuống đất ngay chứ  chả chơi).
Chị Huệ:
-Chú Cáp này, chú lo xa mà lại hóa ra thiển cận rồi.
Này nhé (Cáp thưa: Sao cơ ạ), Đất nước ta ngày ngày đổi mới, Đảng lãnh đạo toàn dân ta làm cách mạng, đưa chúng ta từ cuộc đời nô lệ lên thành người làm chủ, cuộc sống từ ăn đói, mặc rách nay được ăn no mặc ấm, chúng ta phải phấn đấu lên giàu có, rồi có của ăn, của để, ăn ngon, mặc đẹp. Chú cứ  thích đẻ nhiều thì không có điều kiện phát triển kinh tế, cải thiện đời sống gia đình được đâu.
Mà chú bắt cô đẻ nữa liệu có ra thằng cu không, hay vẫn là cái tí?(Cáp: Biết rằng thế, nhưng mà cứ đẻ đi rồi mới biết chứ ...)
Cô đẻ nhiều, ảnh hưởng sức khỏe, vất vả nhiều, bệnh tật ra đấy rồi xấu như mụ phù thuỷ, chú có chịu không (Cáp : Thế thì ai chịu)
Đấy nhá, Rồi các cháu đông, không có điều kiện chăm sóc, học hành, sau này không có nghề, có nghiệp, không theo kịp xã hội, thiệt thòi, chú có tội với các cháu, với tổ tông ấy chứ (Cáp: gật gật, Nghe có lý)
Thế chú đã đưa cô và các cháu đi thăm Vịnh Hạ Long, thăm Móng Cái, thăm Yên tử bao giờ chưa? (Cáp: Làm gì có điều kiện hả chị) Đấy, danh lam thắng cảnh ở ngay quê mình cũng không đến được, thế mà chú còn bắt cô đẻ thêm, làm sao biết đất nước rộng dài, tươi đẹp thế nào (Vâng ạ).
Nhiều cặp vợ chồng hiếm muộn còn chưa được hạnh phúc như cô chú đâu, mong mỏi đằng đẵng có được mụn con còn chưa được đấy. (Vâng ạ)
Cõi tâm linh, tập quán ông cha, chúng ta ai cũng phải tôn kính. Nhưng ngày nay, đất nước đổi mới, tốt đẹp rồi, cõi tâm linh, tập quán ông cha cũng đổi mới chứ, cõi tâm linh chính ở trong lòng ta cơ mà, sao chú phải lo xa thế chứ.
Anh Cáp:
-Sao chị Huệ nói, cái gì em nghe cũng phải, mà hình như nhà em có lần cũng nói giông giống thế mà em nghe cứ tức như bị bò đá ấy.
Chị Xuân:
-Khốn nỗi, mình có lặng yên cho em nói đâu, cứ mắng át đi còn gì.
Chị Huệ:
-Đấy, thế là chú lại mắc tội nữa nhé, (Cáp: Tội gì thế chị?) Tội không tôn trọng phụ nữ, nếu suy rộng ra còn vi phạm vào hành vi bạo hành gia đình nữa đấy (Cáp: ấy chết, nâng, nâng quan điểm thế chết em). Tôi không nâng quan điểm đâu đấy, bây giờ tỉnh ra chưa? Thôi, cô chú làm lành với nhau đi.
Anh Cáp:
- Sao mình lại tối tăm thế chứ lị. Em hiểu rồi, cám ơn chị Huệ, từ nay đi ăn cỗ em cứ bài này của chị em phát, chị nhỉ. (Chị Huệ: Không nhịn được cười)
Anh Cáp: (Nói với vợ)
- Mình ơi, Xuân ơi, anh sai rồi, anh có lỗi với mình và các con. Anh không thanh lý nữa, anh để lại nuôi tất cả đàn em ạ.


(Cảnh vợ chồng Cáp bên nhau bẽn lẽn, 2 cô con gái nhỏ từ trong chạy ùa ra ôm tay bố mẹ, chị Huệ đứng nhìn tươi cười. -Hạ màn- Cả 5 diễn viên ra chào)

       

Mừng con lên mười


Trung Việt và mẹ
Thủ đô một nghìn năm tuổi
Con cũng vừa bước lên mười
Bố chúc con ngoan học giỏi
Mai đây góp sức xây đời.

Đất nước mấy nghìn năm ấy
Máu xương đắp núi khơi sông
Các con nhớ lời bố dạy
Có ta phải nhớ Tiên Rồng.

Ông con xưa đi kháng Pháp
Thắng giặc về với ruộng đồng
Bà con còng lưng gánh nặng
Mồ hôi mặn cả nước sông.
        
Cả làng ta đi đánh Mỹ
Gốc đa bến nước đợi chờ
Biết bao nhiêu người chiến sĩ
Mùa xuân chiến thắng không về.

Máu thắm đỏ đồng lúa chín
Xương rơi vun trắng ruộng bông
Áo xanh nhuộm rừng thêm thắm
Ân tình hừng sáng vừng đông.

Hòa bình các con được hưởng
Chắt ra từ núi từ sông
Nét mực vẽ hình đất nước
Hòa từ xương máu cha ông.

Hôm nay con lên lớp học
Nghe thầy kể chuyện Tiên Rồng
Những người làm ra đất nước
Bố mong con nhớ trong lòng,

Mười tuổi con còn chưa lớn
Nhớ câu uốn thuở cành non
Mai ngày chung tay gắng sức
Dựng xây non nước trường tồn.

                                              05/ 01/ 2010

Thứ Tư, 20 tháng 4, 2011

Cây Chay

Lần ấy, Nhà nước đầu tư nâng cấp con đường cấp phối qua một xóm nhỏ thuộc xã Hải Xuân (TX Móng Cái). Con đường mở rộng thêm, chạy qua mép vườn của một bà mẹ, chạy sát qua một cây chay lớn của bà.
Sáng hôm ấy, anh cán bộ thi công cùng một số cán bộ vào gặp mẹ và thưa một câu chuyện. Anh hỏi chuyện một lúc rồi nói:
- Bà ơi, cây chay kia của bà ở sát mép đường, sau này rễ của nó sẽ ảnh hưởng đến con đường của chúng cháu. Bà để chúng cháu chặt đi, chúng cháu sẽ đền bù tiền cho bà đàng hoàng.
Bà mẹ ngước nhìn anh cán bộ hỏi:
- Thế các anh đền bù cho tôi được bao nhiêu?
- Chúng cháu trả bà hẳn hai trăm bà nhé.
Mẹ nói:
- Nếu chỉ có thế thì các anh về nhà mà chặt cây, đừng chặt cây của tôi.
- Thế ba trăm có được không bà?
Mẹ không nói gì, tỏ vẻ không vừa lòng.
- Thôi cháu cứ gửi bà thêm một ít nữa là ba trăm rưỡi, chỉ được thế thôi bà ạ.
Mẹ quay đi rồi bỏ vào trong nhà.
Anh cán bộ thi công không ngã giá được bèn về trình bày với anh Đặng¸ anh là Bí thư Đảng uỷ xã Hải Xuân.
Anh đặng bảo: 
-Thôi thế thì để đấy tao.
Chiêù ấy, anh đến nhà bà mẹ. Từ đằng xa, bằng giọng Móng Cái hài hài, anh gọi to:
- Bà ơi, bà có nhà đấy chứ hử?
Bà mẹ vừa ngó ra vừa nói:
- Tiếng ai như tiếng Đặng mày đấy à?
- Cháu "đơi"- Anh tiếp luôn, người Móng Cái vốn thẳng như vậy:
- Thế có cây chay mà bà không cho chúng nó chặt làm đường mà đi chứ, còn tiếc làm gì. Thằng Tâm bà còn đem cho Đảng, cho nhà nước được nữa là... (Anh Tâm- là Liệt sĩ chống Mỹ, con trai của mẹ).
Mẹ nhìn anh Đặng, vẻ mặt thân thiện, hiền từ nhưng vẫn biểu hiện nét bực lắm:
- Nói như Đặng mày thì chẳng gì ra chuyện, cái thằng hồi sáng đến đây nó bảo trả tiền bà để chặt cây, nó trả từ hai trăm đến ba trăm rưỡi. Nó coi thường bà quá Đặng à. Chúng nó bây giờ cứ nghĩ cái gì cũng mua được bằng tiền - Giọng bà chìm xuống: Thằng Tâm đứt ruột đẻ ra, nó vì nước hy sinh bà đau mà còn chẳng tiếc, nữa là ... cây chay, bà lấy mấy trăm của chúng nó "ăn ngọc" như thằng?
µ ra là vậy. Tôi đã cay sống mũi và lặng đi khi nghe chính anh Đặng kể câu chuyện này. Chính những điều cao cả và nhân văn là thế lại nằm ngay trong những con người bình dị như bà mẹ và anh Đặng mà tôi thân.